11
Khi ấy ta nghĩ hắn vẫn còn là ấu thể (thú con), liền muốn làm dưỡng mẫu của hắn.
Ta đưa hắn về Côn Luân nuôi dưỡng.
Nhưng hắn lại rất giống con người — thứ mà ta ghét nhất.
Hắn muốn ăn ngũ cốc nhân gian, muốn ở nhà của người, ngủ cũng phải có giường.
Ban đầu ta bắt một phụ nhân phàm tục đang cho con b.ú về chăm sóc hắn.
Nhưng Thường Uyên lại lén thả bà ta đi!
Đến khi ta phát hiện, bà ta đã chạy mất tăm!
Lúc này ta mới nhớ ra, ta là một con giao tốt, ta phải tu công đức.
Thế nên đành phải nhắm mắt học làm người.
Ban ngày ôm Thường Uyên dạo quanh phố chợ dưới núi, quan sát con người nuôi ấu thể ra sao.
Ban đêm còn phải dỗ hắn ngủ, hát mấy khúc đồng d.a.o vụng về học được dưới núi.
Chỉ cần ngừng hát một chút là hắn lập tức tỉnh.
Ban ngày vừa mở mắt đã tìm ta!
Nuôi con làm gì có chuyện không phát điên?
Cho dù ta là một giao long.
Nhưng nghĩ đến sau này có thể chứng đạo thành tiên, ta c.ắ.n răng chịu đựng!
12
Ta chịu đựng suốt tròn một trăm năm.
Thường Uyên… một tấc… cũng… không… lớn!
Ta tính toán một phen, với tốc độ trưởng thành của hắn, nếu chờ đến lúc hắn thành tiên, e rằng thọ nguyên của ta đã cạn!
Tâm cảnh của ta lại sụp đổ, quyết định nuốt hắn luôn cho xong.
Là giao tộc sinh ra từ bùn lầy, cả đời có mấy lần cơ hội ăn bán thần quý giá như vậy?
Ăn một bán thần, dẫn tới thiên phạt thì sao?
Bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì thôi, không c.h.ế.t thì thành ma.
Như vậy chẳng phải cũng là cùng trời đất trường tồn sao?
Vì thế sáng sớm hôm đó, ta ngồi dưới gốc đào mài d.a.o.
Thường Uyên ngồi xổm bên cạnh nhìn, hỏi: "A Vân, nàng định làm món ngon gì cho ta vậy?"
Ta đáp: "Bánh kẹp thịt."
Thường Uyên mừng rỡ: "Loại vỏ giòn sao?"
Ta gật đầu: "Ừ, loại giòn rụm."
Buồn cười thật, ta vốn dĩ đâu biết làm, lần nào chẳng là mua cho hắn ăn.
Đứa trẻ bán thần đúng là dễ lừa.
Rồi hắn ngay trước mặt ta mà biến lớn lên.
Theo nghĩa đen.
Lớn đến mức khổng lồ!
Một con cự xà to như núi…
Ta: "……"
Sau đó hắn lại biến thành một nam t.ử trưởng thành, cao chín thước, trần truồng.
Con d.a.o trong tay ta "choang" một tiếng rơi xuống đất.
"Ngươi ngươi ngươi…"
Hắn mang vẻ áy náy: "Ngươi là ai? Xin lỗi, ta vừa lột da lần thứ sáu, lại quên mất một phần chuyện cũ."
Khoảnh khắc đó, ta quay lưng đi, lặng lẽ lau nước mắt.
Hắn hoảng hốt, vội nói: "Ngươi đừng buồn…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ném d.a.o xuống, kích động ôm chầm lấy hắn.
"Ta không buồn, ta là vui mừng!"
Hóa ra hắn không phải ấu thể! Mà là vừa trải qua lần lột da thứ sáu!
Tạ ơn trời cao, cuộc sống của ta lại có hy vọng rồi!
Ta có thể tiếp tục làm một con giao tốt!
Hồng Trần Vô Định
Hắn đỏ mặt nói: "À… thì ra nàng là nương t.ử của ta."
Ừm?
Cũng được.
13
Thời kỳ ấu thể của Thường Uyên rất dễ lừa, ta chỉ cần giả vờ làm "người".
Nhưng khi trưởng thành thì không được nữa.
Hắn mất trí nhớ, nhận nhầm ta là nương t.ử, còn cho rằng chúng ta từ trước đến nay vẫn sống như phàm nhân trong núi.
Nhìn kìa, trên núi Côn Luân, dưới gốc đào già, trong túp lều tranh đã bốc lên khói lửa nhân gian.
Đó là lúc ta bị ép phải học làm bánh kẹp thịt.
Loại vỏ giòn rụm ấy.
Có một thời gian, dưới trấn nhỏ lan truyền tin đồn có quỷ, chuyên rình trộm nam nữ làm chuyện phòng the.
Đó không phải quỷ!
Là ta!
Để giả làm người cho giống, ta phải biết con người “làm chuyện đó” ra sao!
Có lần còn bị Thường Uyên bắt tại trận, nghe nói là có phàm nhân cầu xin trước mặt hắn, xin hắn xuống núi "trừ quỷ"!
Đêm hôm đó hắn đỏ mặt kéo ta đi.
Hắn nói: "Nương t.ử, nàng đừng như vậy, con người rất nhát gan, họ sẽ xấu hổ…"
Hừ, vạn vật giao hòa, có gì mà phải xấu hổ.
Đám phàm nhân đáng ghét.
14
Thường Uyên là người hộ vệ một mạch thủy linh của Côn Luân.
Tinh quái tu hành trong núi sẽ cầu hắn giữ núi vững, nước yên ổn.
Phàm nhân dưới núi thì cầu hắn mưa thuận gió hòa, gia trạch bình an, thăng quan phát tài, cưới được mỹ thê hoặc hiền phu, sinh con trai mập mạp, thậm chí còn cầu cho kẻ thù c.h.ế.t sớm… đủ loại nguyện vọng u ám.
Ta thật sự rất ghét con người.
Nhưng hắn lại đối xử với người và yêu như nhau.
Có một thời gian, ta còn bị hắn cảm hóa!
Ta vậy mà lại sinh ra lòng thương xót đối với phàm nhân!
Thiên đạo nhìn xem, ta, Lăng Vân này, đã có lòng từ bi rồi.
15
Không ngờ lần này ta lại “thi trượt” nữa rồi!
Nhưng cuối cùng ta cũng tìm được đáp án cho vấn đề đã khiến ta băn khoăn từ lâu.
Từ nhỏ ta đã cảm thấy kỳ quái.
Vì sao giao long bị người người hô đ.á.n.h, nhưng sau khi hóa rồng lại được quỳ bái tôn sùng?
Vì sao trời sinh ra giao tộc chúng ta, ban cho bản năng đi giao, lại còn bị thiên đạo định là tội ác tày trời, thậm chí khi tộc nhân đi giao còn giáng xuống lôi kiếp?
Chúng ta rõ ràng là linh của Đại Trạch, cùng sinh tồn với Đại Trạch.
Vì sao lại sinh ra những sinh linh như chúng ta, mạnh mẽ, xinh đẹp, nhưng định sẵn phải chịu khổ, lại định sẵn bị người đời chán ghét?
Giờ thì ta đã biết rồi, chỉ là đáp án có phần nực cười.
Tạo ra ta hoàn mỹ như vậy, là vì khí vận của ta vốn định sẵn sẽ bị đoạt đi.
Hóa ra linh cốt, linh tủy mà ta tự hào từ nhỏ, do nội tình vạn năm của giao tộc nâng đỡ, nội đan ta khổ tu năm nghìn năm, còn có phu quân mà ta thuận theo suốt hơn hai nghìn năm…