Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1414: Ai Phong Toả



"Hai mươi, mười chín, mười tám, mười bảy...."

Tế Tự áo đen bị cảnh tượng này dọa đến run cả người.

Hắn vội vàng muốn bỏ trốn nhưng không gian dày đặc chung quanh lại khiến hắn càng tuyệt vọng, chỉ có thể liều mạng hét lớn:

"Khốn nạn, chết tiệt, bọn ta đã chuẩn bị sẵn sàng để hy sinh thân mình, bọn ta đã định sẽ chôn chung với quái vật, ngươi còn muốn tiêu diệt bọn ta nữa à?"

"Ngay từ đầu ngươi đã có ý định đưa ba bọn ta đến để đưa tang cùng hai con quái vật này rồi đúng không?"

Hạ Trùng nhìn thấy ba hình trụ kia liền hoang mang, sợ hãi:

"Địa Ngục Tán?"

"Đó là gì vậy?"

Lục Tân bị tiếng còi báo động ầm ĩ kia làm phiền liền khẽ nhíu mày.

Vừa mới gặp lại bạn cũ nên trong lòng hắn có rất nhiều điều muốn nói.

Số Hai trong hốc cây Cơ Giới nở nụ cười.

Dường như khi nghe thấy câu trả lời của Lục Tân hắn cảm thấy rất vui.

Hắn nhẹ giọng trả lời:

"Đây là hàng loạt những bom điện tương Địa Ngục Tán cực mạnh của Hỏa Chủng, chuyên dùng để đối phó với dị biến giả."

"Nếu số lượng lớn như vậy....

Hắn liếc mắt thăm dò trong hốc cây Cơ Giới:

"Một khi đã thả ở nơi có không gian nhỏ hẹp như vậy thì ai cũng sẽ chết."

Nói xong hắn quay đầu nhìn Lục Tân, nghiêm túc gật đầu:

"Kể cả ngươi."

"Hả? ?"

Lục Tân ngẩng đầu nhìn về phía quả bom đang nhấp nháy đèn đỏ trên không trung và bắt đầu đếm ngược mà không khỏi nhíu mày.

"Hỏa Chủng đã độc ác như vậy rồi mà ngươi còn không đi?"

Cái bóng bên cạnh Lục Tân trở nên hỗn loạn, ba Lục Tân hét lên:

"Đây là lúc để bạn bè tâm tình với nhau à?"

"Đi không kịp rồi."

Số Hai trả lời:

"Nơi đây đã bị phong tỏa nên không còn cách nào tiến vào Thâm Uyên. Theo khoảng cách vật lý mà nói thì một là chung quanh nơi đây đều được bao bọc bởi hợp kim mạnh nhất, bản thép phải dày ít nhất ba mươi phân, ở giữa hai lớp còn có một lớp kính làm bằng sức mạnh tinh thần không thể xuyên thấu. Bất kể năng lực nào cũng không thể tìm cách trốn thoát trong khoảng thời gian đếm ngược ngắn ngủi này nên chắc chắn chúng ta đều sẽ chết"

Nói xong, hắn hơi nghiêng đầu vừa nhìn Lục Tân vừa cười nói:

"Có thể ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy."

"Nhưng một bộ phận của ngươi đang nói chuyện với ta chắc chắn sẽ chết."

"Nói cái quái gì đấy?"

Ba Lục Tân theo bản năng gào lên:

"Chẳng lẽ chúng ta sẽ chết ở đây ư?"

Trong lúc tức giận, bỗng ông phản ứng lại rồi nhìn Số Hai bằng cặp mắt khó tin:

"Ngươi có thể thấy ta?"

"Đương nhiên rồi."

Số Hai gật đầu, sau đó nở nụ cười nhàn nhạt, nhìn Lục Tân:

"Tiểu Mười Bảy, ngươi còn sống ư?"

Thấy hắn nhìn mình, em gái đứng bên cạnh Lục Tân cũng ngơ người.

Sau khi hơi sửng sốt, con bé mới trốn ra sau lưng Lục Tân, không dám lên tiếng mà chỉ lén nhìn về phía Số Hai.

"Bây giờ Mười Bảy bẽn lẽn quá nhỉ"

"Đương nhiên rồi, cũng có thể là do ngươi đang không mặc quần áo đấy:

Lục Tân thay em gái giải thích một câu với Số Hai rồi nói:

"Nhưng nếu vậy thì quá nguy hiểm, vẫn nên trốn đi thì tốt hơn.

Trong tình huống khẩn cấp như vậy thì chỉ có thể thông qua Thâm Uyên mới mong trốn thoát được, mà Thâm Uyên ở đây làm sao mà phong tỏa được vậy?"

"Là ta."

Số Hai gật đầu:

"Họ đã dùng một bộ phận của ta để phong tỏa lại."

"Ngươi?"

Lục Tân kinh ngạc:

"Vậy mà ngươi còn không cởi ra?"

"Chuyện này..."

Số Hai ngơ ngác nói:

"Ta không biết, không ai dạy ta cách cởi bỏ thế nào..."

"Tích... Tích... Tích..."

Trong lúc Lục Tân và Số Hai nói chuyện với nhau thì quả bom hẹn giờ Địa Ngục Tán cũng gần kết thúc.

Trong năm giây cuối cùng trong thời gian đếm ngược, con số vừa nhảy vừa phát còi báo động.

Vốn dĩ nó liên kết với tiếng còi cảnh báo ở dưới nền hố sâu nên càng khiến không khí trở nên căng thẳng đến rợn tóc gáy.

Vị Tế Tự áo đen lơ lửng trong không trung đã hoàn toàn tuyệt vọng, chỉ còn biết cầu nguyện trong những thời khắc cuối cùng.

Hạ Trùng thì đứng trên bình đài bị võ vừa lo lắng gọi Đan Binh vừa nâng khẩu súng nhiều nòng về phía cánh cửa.

Dường như cô muốn bắn nổ cánh cửa bằng thép kia để trốn thoát.

"Hít hà..."

Lúc này, Lục Tân hít một hơi thật sâu rồi nói với Số Hai:

"Nghĩ cách đi."

Số Hai lộ rõ biểu cảm chẩn chừ, sau đó nhẹ nhàng gật đầu:

"Được thôi, cứu hết tất cả sao?"

Lục Tân nói:

"Không cần cứu tên đang lơ lửng kia."

Vừa dứt lời, quả bom điện Địa Ngục Tán trên nóc hầm cùng lúc đếm đến số không.

m thanh tích tích biến mất, toàn bộ hình trụ im lặng chưa đến nửa giây.

Sau đó một thứ ánh sáng xanh bỗng lóe ra bao phủ tất cả.

Vòng ánh sáng lan dài xuống dưới như con mãng xà to lớn.

Bất kể thứ gì vừa tiếp xúc với thứ ánh sáng chói mắt ấy đều bị tan chảy khiến cho không khí xung quanh vô cùng nóng ran và căng thẳng.

Nhưng khi vòng ánh sáng còn chưa lan hết chung quanh thì Số Hai từ trong hốc cây Cơ Giới đã thò tay ra nắm lấy cổ tay Lục Tân, đồng thời gốc cây Cơ Giới lại lần lượt tỏa ra thứ ánh sáng khác.

Vô số xúc tu cơ giới từ trong những cơ thể xung quanh quái vật cơ giới mọc ra rồi lao về phía bình đài bị vỡ.