Hạ Trùng đang cố gắng bắn vỡ cánh cửa kia trong vô vọng thì bị những xúc tu đó quấn lấy bên chân, sau đó treo ngược lại rồi lập tức kéo về phía cây Cơ Giới. Nếu thời gian tua chậm lại thì có thể nhìn khẩu hình miệng của cô mà đoán rằng cô đang hét lên:
"Thả.... chân..... ta... ra.....
"Lốp ba lốp bốp..."
Ngay sau đó, ánh sáng xanh nháy mắt bao phủ cả hố sâu.
Bất luận là bình đài bị vỡ hay là người trong hố sâu, là Tế Tự bị treo ngược hay là xúc tu cơ giới, linh kiện điện tử của cây Cơ Giới... đều bị bay hơi hoặc vặn vẹo. Ngay cả mảnh thuỷ tinh nhỏ rơi trên mặt đất cũng hoàn toàn bị nung chảy. Cả độ nóng trong hố sâu chứa đầy bom điện này cũng đạt đến mức không thể đo lường được nữa.
Nhưng cũng vào lúc này, trong nháy mắt, đám người Hạ Trùng và Lục Tân lại biến mất không dấu vết.
"Phù..."
Lục Tân mở mắt liền thấy mình đang ở một nơi xa lạ.
Hắn đang đứng trên sàn nhà.
Sàn nhà này không lớn, chỉ có mấy mét vuông.
Điều kỳ lạ là không gian chung quanh vô cùng rộng, nhưng không phải ở Nhật Nguyệt Tinh Thần hay phố phường thành thị, mà chỉ là một mảnh vỡ.
Trên mảnh vỡ này có ánh hoàng hôn khi mặt trời lặn, có thành phố với những ánh đèn đường sáng rực, còn có đồng cỏ mênh mông.
Chỉ là mỗi một cảnh sắc đều bị xé rách rồi.
Cảnh tượng này giống như một thế giới bị xé rách rồi bay rải rác giữa không trung.
Giữa mỗi khung cảnh có thể nhìn thấy bóng tối sâu đến mức không thể thấy đáy.
"Đây là đâu?"
Lục Tân phản ứng một hồi mới nhẹ giọng hỏi.
Giọng nói của Số Hai từ bên cạnh vang lên, hắn đang ngồi xếp bằng trong một mảnh vỡ của căn phòng trắng bệch.
Hắn lẳng lặng nhìn xung quanh:
"Nơi đây là ác mộng của thần"
Thần Ác Mộng?
Lục Tân hơi giật mình khi nghe thấy tên này.
Vì hắn nhớ rõ, trước đó, mẹ hắn từng nói đến đại diện cho mười ba loại sức mạnh tinh thần tối thượng.
Một trong số đó chính là Thần Ác Mộng.
Chỉ là, dù đã từng nghe nói qua, nhưng hắn không ngờ lại bị Số 2 đưa tới đây mà không biết gì cả. Nhìn cảnh tượng kỳ quái xung quanh, hắn có một cảm giác kỳ lạ, hóa ra Thần Ác Mộng trông như thế này.
Sau khi nhìn ngó xung quanh, hắn phát hiện ba hắn và em gái đều đã không thấy đâu rồi Hắn có thể cảm nhận được sự hiện diện của họ, nhưng lại không thể tìm thấy, như thể họ đang cố tình lấn trốn.
Nhưng còn Hạ Trùng...
Hắn quay đầu liếc nhìn xung quanh thì thấy Hạ Trùng nằm trên một mảnh đường vụn lơ lửng ở đằng xa, trên tay ôm khẩu súng lục nhiều nòng của mình. Cô đang cảnh giác nhìn vào trong bóng tối, trông dáng vẻ vô cùng nhanh nhẹn, lúc quay sang trái, lúc lại quay sang phải, đầu óc quay cuồng.
Dáng vẻ tràn đầy năng lượng như vậy, chắc hẳn là không có chuyện gì.
Hắn cảm thấy an tâm phần nào và quay đầu nhìn sang Số 2.
Số 2 yên lặng ngồi ở một mảnh vỡ bên cạnh Lục Tân, hắn rất bình tĩnh, từ từ lại gần và tiếp cận với không gian của Lục Tân.
Dường như nhận thấy sự nghi hoặc của Lục Tân, hắn thì thầm giải thích:
"Nơi này, từng xuất hiện Thần Ác Mộng. Vì thần là bất diệt, cho nên mộng yểm vẫn luôn được bảo tồn. Nó vẫn luôn ở đó, nhưng không kết nối với bất kỳ thứ gì..."
"Ngoại trừ ta."
Hắn ngẩng đầu nhìn về khung cảnh bồng bềnh xung quanh, khẽ nói:
"Ta có thể đến đây từ khi còn rất nhỏ."
"Chỉ cần người đi ngủ, sẽ có thể nằm mơ."
"Một khi người nằm mơ, người sẽ đến nơi này và thấy thế giới như bây giờ."
"Lúc đó, ta đã khá lo sợ. Ta sợ rằng mình sẽ bị bỏ lại đây mãi mãi và không bao giờ có thể rời khỏi đây.
Lục Tân yên lặng lắng nghe hắn kể lại câu chuyện của mình và cũng đang quan sát thế giới này.
Hắn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo và trống rỗng của thế giới này cùng với vô số thực tại bị xé nát và bỏ lại nơi đây sau khi bị bóp méo.
Nhưng nó cũng giống như những vì sao trên bầu trời đầy sao.
Tuy rằng sao trời tỏa sáng lấp lánh, nhưng thật ra những ngôi sao này rất nhỏ bé. Bầu trời đầy sao là một sự trống rỗng và sự cô đơn vô tận, không có gì ngoại trừ một số thứ hư ảo, trống rỗng đến đáng sợ.
Thực sự đáng sợ nếu như người ta đến nơi này sau khi chìm vào giấc ngủ.
Hắn đã bắt đầu hiểu được Số 2 rồi...
"Khó trách, khi còn bé ngươi luôn một mực không chịu đi ngủ, còn để cho hai mắt cận thị nặng vì xem tivi quá nhiều"
Lục Tân liếc nhìn Số 2 rồi nhẹ nhàng nói.
"Đúng thế...
Số 2 nhìn cảnh tượng rách nát xung quanh mình, ngồi ôm đầu gối ở đó, ngơ ngác nhìn quanh.
Khóe miệng hắn chậm rãi nở một nụ cười như thể lời nói của Lục Tân khiến hắn cũng nhớ tới chuyện lúc trước.
"Ngày đó, ta không dám ngủ vì sợ, nhưng vì buồn ngủ quá nên ngày nào cũng mơ mơ màng màng. Dù là chơi với bạn bè trong lớp hay là trong tiết học, ta đều không thể bắt kịp với những người khác..."
"Đúng thế..."
Lục Tân nghe nói, cũng nhớ ra một vài chuyện, cười nói:
"Khi chơi trò diều hâu ăn gà con, ngươi còn chẳng nhìn rõ người."
"Người khác đều chạy theo gà mái, còn mình ngươi thì va vào người của diều hâu, còn kéo tụt cả quần của hắn..."