Chèo được vài lần họ mới ngơ ngác phát hiện bản thân đã ở trên cầu.
Hắn ngơ ngác thăm dò trái phải rồi vỗ vỗ lên mặt đất vài cái mới cẩn thận đứng dậy, mở to mắt nhìn.
"Anh, không ngờ lại gặp anh ở đây...
Tên mập nhiệt tình chào hỏi Lục Tân, biểu cảm có chút kích động.
"Anh, anh cố tình đến đón bọn ta à?"
"Chuyện này..."
Lục Tân không tiện giải thích vì sao mình lại xuất hiện ở đây nhưng lại không biết nên trả lời thế nào.
Thuận thế hắn nhìn về phía hai người còn lại với ánh mắt nghi ngờ.
"Xin chào xin chào, không ngờ đến đây còn gặp được người quen nhỉ..."
Lúc nãy Sấu Hầu ở trên bè đã nhiệt tình vẫy tay với Lục Tân:
"Người anh em, xưng hô thế nào đây?"
"Ảnh Gia Đình...
Lục Tân cũng bắt tay hắn, ngập ngừng nói:
"Các ngươi là..."
"Đều là người quen mà anh...
Không đợi những người khác trả lời, tên mập ở sau hay còn gọi là Con Cú đã kích động giới thiệu với Lục Tân:
"Anh, đây là Cửu Đầu Xà, tên này thì lợi hại rồi, hắn chính là Không Giết Dracula Không Phải Họ Vương trong nhóm chat của chúng ta đấy...
"Không ngờ chúng ta lại hội ngộ ở đây, đúng là có duyên nha...
"Chuyện này không thể nói là do duyên phận nhỉ?"
Lục Tân ngơ ngác không phản ứng lại.
Hắn nhìn Sấu Hầu trước, thì ra dáng vẻ của tên kiêu ngạo này là thế này...
Khi hắn nhìn Sấu Hầu, hắn thấy đứng sau lưng Sấu Hầu còn có một cái đầu dài ra thành chín cái đầu rắn trông như quái vật tinh thần hơn là người. Hạ Trùng ở phía sau cũng quan sát hắn, cả Số Hai đang ngồi bên thành cầu cũng rất tò mò nhìn lại. Lão Vương đứng phía trước Sấu Hầu hiếu kỳ hỏi:
"Người anh em này cũng ở trong câu lạc bộ à?"
"Còn nữa, cái giá vũ khí đang nằm trên mặt đất kia là ai vậy?"
"Là bạn của ta, còn một người là... người thân."
Lục Tân thuận miệng đáp lại rồi quan sát họ từ trên xuống dưới.
Vài người liền thân thiết bắt tay làm quen với Số Hai:
"Xin chào xin chào..."
Số Hai bất lực nhìn Lục Tân, sau đó vẫn từ tốn bắt tay với họ.
Thấy Số Hai nhìn mình, Lục Tân cũng đành bất đắc dĩ.
Hắn rất muốn giải thích rằng tuy mọi người là cùng một câu lạc bộ nhưng thực ra không phải cùng tuýp người với nhau.
Nhưng sau khi suy nghĩ lại hắn vẫn trực tiếp bỏ qua, sau đó lại tò mò nhìn họ:
"Sao các ngươi lại..."
"Hais, là do thành phố Hỏa Chủng không ra gì..."
Lão Vương xăm trổ đầy mình tức giận hất tóc, nói:
"Ban đầu ta đang đánh nhau với khu Tây Đại của Hỏa Chủng, còn chưa phân thắng bại mà tự nhiên họ lại rút lui rồi lũ lượt kéo nhau về Hỏa Chủng, nên ta cũng theo họ đến đây, không ngờ vừa đến Hỏa Chủng lại phát hiện người dân ở đây đều đang ngủ say.
Ta định bụng nhân cơ hội này chơi một cú lớn, kết quả..."
"Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, liền vào đây rồi:"
Con Cú cũng vô tội nói:
"Ta nghe loa phát thanh Hỏa Chủng kêu mọi người mau đi ngủ, đúng lúc ta cũng mệt nữa...
"Thế nên ta muốn chui vào đầu của một người đang ngủ say để ngủ, sau đó liền vào được đây thôi...
Phía sau là một con quái vật chín đầu rắn đang mặc âu phục. So với Con Cú và Lão Vương, rõ ràng là hắn điềm tĩnh hơn nhiều. Từ lúc lên đây hắn rất ít nói, lúc này đến phiên hắn, hắn cũng chỉ cẩn thận quan sát bên cạnh Lục Tân trước. Xác định bên cạnh Lục Tân không có cô bé nào kỳ lạ hắn mới hơi yên tâm, sau đó chậm rãi giữ cái đầu rắn ở giữa, họ nhẹ một tiếng rồi nói:
"Thực ra bọn ta đều trúng kế của Hỏa Chủng. Tuy Hỏa Chủng không có tinh thần lĩnh chủ nhưng người dân của họ lại có vấn đề"
"Một khi ai có ý định dùng sức mạnh để ô nhiễm hoặc ảnh hưởng họ sẽ bị đưa vào trong thế giới này ngay..."
Lục Tân gật đầu đồng ý với phân tích của Cửu Đầu Xà, chỉ là hắn thầm nghĩ, e là mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Quả thật, trong mắt nhiều người Hỏa Chủng không có tinh thần lĩnh chủ.
Nhưng có Số Hai ở đây, chỉ có thể nói so với có được tinh thần lĩnh chủ thì Hỏa Chủng thế này còn đáng sợ hơn nhiều.
"Anh, còn ngươi?"
Lục Tân đang miên man suy nghĩ thì Con Cú nhiệt tình hỏi:
"Sao ngươi đến đây?"
"Ta?"
Lục Tân khẽ giật mình, hắn nhìn Số Hai rồi nhẹ giọng nói:
"Bọn ta chủ động vào đây..."
"Ù uôi...
Con Cú lập tức kính phục:
"Anh, ngươi đến đón ta à?"
Đến cả Lão Vương ở ngay sau hắn cũng vừa mừng vừa sợ:
"Nói vậy thì chúng ta có thể ra ngoài rồi?"
Chỉ có Cửu Đầu Xà là tinh ý phát hiện hình như Lục Tân có hơi gượng gạo.
"Đương nhiên có thể ra ngoài..."
Lục Tân trả lời lấp lửng rồi lại đánh trống lãng. Nhìn thấy hai người đang hưng phấn kia, hắn lại nhịn không được mà nhìn Số Hai đang lẳng lặng cúi đầu không nói câu nào. Hắn cảm nhận được cảm xúc tương phản giữa ba người họ, đành chậm rãi nói:
"Nhưng mà ta rất tò mò, tại sao các ngươi lại không bị thế giới này ảnh hưởng vậy?"
"Ảnh hưởng? Ảnh hưởng gì?"
Đối mặt với nghi ngờ thậm chí là câu hỏi kinh ngạc từ Lục Tân, ba người mới từ dưới bè lên đều không nhận ra bản thân vừa làm một chuyện vô cùng lợi hại. "Lão Vương" vừa ngơ ngác trả lời vừa nhìn xuống con sông bên dưới.
Nom còn rất háo hức.