Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1430: Áp Lực Gì



Lục Tân bất ngờ nhìn họ:

"Các ngươi không cảm nhận được áp lực của thế giới này à?"

"Áp lực..."

Mấy người đều lộ ra vẻ mê man:

"Áp lực gì cơ?"

Lục Tân lập tức giật mình khi phát hiện bản thân không biết phải giải thích với họ thế nào.

Vừa rồi hắn đã cảm nhận được thế giới này đang biến đổi, dường như cái sức mạnh hoàn toàn lý trí và hùng mạnh ấy đã vặn vẹo và bóp nát hết những cảm xúc của hắn. Cảm giác này không phải do năng lực của Số Hai ảnh hưởng. Số Hai chỉ là từ cảm giác này rồi gây ảnh hưởng lên hắn, khiến hắn càng cảm nhận rõ ràng và mãnh liệt sự biến đổi đó mà thôi. Đơn giản mà nói thì nó không thể phản kháng cũng không thể lý giải được.

Trong lúc Lục Tân trầm ngâm, Lão Vương liền đăm chiêu nói:

"Nhưng thực ra cảm giác cũng rất kích thích đó..."

"Kích thích?"

Lục Tân cũng mông lung nhìn về phía thế giới.

Đây là một thế giới không hề có quy luật nào, mọi thứ nơi đây đều đặt sai vị trí.

Bao gồm cả cảm giác, cảm xúc, thậm chí là dục vọng của con người đều rất phi lý và quái dị.

Hơn nữa, cảm giác vừa rồi khiến Lục Tân hiểu rằng mọi thứ trong thế giới này đều không thể trở lại bình thường.

Sức mạnh của hắn càng phản kháng kịch liệt thì áp lực sẽ càng lớn.

Đây là một thế giới vặn vẹo đến tuyệt vọng.

Mà ba tên từ trên bè lên lại cảm thấy kích thích?

Nếu không nhờ Số Hai giúp đỡ thì hìện giờ họ đã bị con sông phía dưới cuốn đi đến đâu rồi?

"Đúng là lần đầu tiên ta thấy một nơi như vậy, quả thật rất thú VỊ...

Lão Vương quay đầu lại, hưng phấn cười nói:

"Mọi thứ ở đây vừa hư ảo vừa nguy hiểm. Thoạt nhìn rất bất thường nhưng lại giống y như thật. Quả thực giống như đang chơi VR ở thế giới Mặt Trăng Đỏ vậy. Này, người anh em, ngươi có biết trò VR không? Chính là cái trò mà chỉ cần ngươi đeo kính vào là liền cảm giác chung quanh đều là mỹ nữ đang mát xa cho ngươi ấy...

"Ngưng đi..."

Lục Tân ngăn hắn tiếp tục giải thích trò VR.

Tuy hắn chưa từng chơi trò VR, nhưng theo bản năng hắn cảm giác trò này không gì hay ho cả.

Chuyện khiến hắn tò mò hơn chính là:

"Làm sao các ngươi thoát khỏi những nguy hiểm ở thế giới này vậy?"

"Gì đầu phải trốn..."

Lão Vương thờ ơ nói:

"Cùng lắm thì lật thuyền, lật rồi thì lại tìm thêm vài người tiếp tục chèo kéo thôi..."

"Cái gì?"

Lục Tân nhìn họ bằng cặp mắt khó tin.

Con Cú gật gật đầu:

"Đúng vậy, bị lật hết mấy lần rồi..."

Cửu Đầu Xà cũng nói:

"Cứ mỗi lần như vậy đều sẽ xuất hiện cảm giác rằng mình sẽ biến mất, nhưng rất nhanh lại trở về trạng thái bình thường. Sau đó lại gặp nhau ở một nơi nào đó, tiếp tục nghiên cứu, rồi lại tan xương nát thịt lần nữa..."

Nghe thấy từ nghiên cứu, Lục Tân không nhịn được nhìn Cửu Đầu Xà.

Đối phương liền cảnh giác rụt đầu lại, không dám tùy tiện phát biểu ý kiến nữa.

Nhưng nghe họ nói vậy, trong lòng Lục Tân cũng dần được khai sáng, cảm giác đã hiểu thêm được gì đó.

"Aiya, anh à, chừng nào thì ngươi mới đưa bọn ta ra ngoài?"

"Ta còn hứa sẽ dẫn ngươi đi mát xa đấy..."

"Đúng vậy, đã gặp nhau ở đây thì chính là duyên phận rồi, đưa bọn ta ra ngoài trước đi ta còn phải đi xử lý Dracula nữa..."

"Đợi xử lý xong rồi ngươi lại đưa bọn ta về, bọn ta vẫn chưa chơi đã...

"Đây đúng là một nơi thú vị. Thân là một nhà nghiên cứu, ta rất tò mò về nơi này, cho nên nếu có thể thì ta hy vọng chúng ta có thể ở lại đây thêm chút nữa, ta muốn thu thập thêm một vài hàng mẫu rồi mới trở về....

Ba người Con Cú, Lão Vương, Cửu Đầu Xà đều không nhịn được mà lần lượt phát biểu ý kiến.

Họ ríu rít không ngừng.

Nhưng rất nhanh, họ nói càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng là không nghe thấy âm thanh nữa.

Lục Tân quay đầu nhìn Số Hai liền thấy hắn đang nhẹ nhàng ngoáy tai.

Thấy Lục Tân nhìn mình, hắn ngại ngùng giải thích:

"Ngại quá, ta không muốn nghe họ nói chuyện..."

"Ta... cảm thấy rất phiền khi nghe thấy tạp âm..."

"Không sao, trước đây ta cũng có tật xấu này, cho đến khi ta gặp một người bạn tên là Thằn Lần"

Lục Tân hiểu điều này, chỉ là hắn vẫn tò mò nhìn Số Hai:

"Nhưng mà ta cảm thấy hơi kỳ lạ-"

"Sao họ không bị thế giới ác mộng nuốt chửng nhỉ?"

"Tình huống như vậy xảy ra nhiều lắm."

Số Hai không biết vì sao hắn lại hỏi vậy, nhưng vẫn rất thành thật giải thích:

"Người tiến vào thế giới này đều sẽ bị thế giới ác mộng nuốt chửng. Nhưng thời gian thôn tính cụ thể sẽ khác nhau, có người nhanh có người chậm."

Nói xong, hắn nhìn Hạ Trùng đang ngơ ngác, rồi nói:

"Ngươi xem, cô ấy là người bị nhanh đấy."

"Còn những người này..."

Hắn ngẩng đầu nhìn đám người Con Cú nãy giờ mồm mép không ngừng:

"Có thể thời gian của họ dài hơn, bởi vì họ cảm thấy nơi này rất kích thích như đang chơi VR đồng thời không hiểu được sự nguy hiểm và tuyệt vọng của thế giới này. Còn một điều nữa là hắn xem thế giới này như mục tiêu nghiên cứu vậy."

"Cho nên bây giờ họ vẫn chưa bị thôn tính"

"Đương nhiên ngươi cũng có thể hiểu là thế giới này hơi kỳ thị họ...

Nói xong, Số Hai nhẹ nhàng lắc đầu, nói tiếp:

"Nhưng mà, sớm muộn gì cũng sẽ tuyệt vọng thôi. Họ sẽ nhận ra thế giới này không chỉ có kích thích mà còn rất khủng bố. Mà nhà nghiên cứu lại chủ động lựa chọn đồng hóa cùng thế giới này...

"Vì vậy, do họ không tuyệt vọng nên mới không bị đồng hóa..."