Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1451: Thả Ra Ngoài



Trong cơn hoảng loạn, thư ký chạy vọt vào phòng họp lớn tiếng báo cáo:

"Có một mạng nhện hình người không xác định đang bao phủ bầu trời Hỏa Chủng trên diện rộng. Dường như quân đội đường bộ mà chúng ta mới phái đi đã bị ảnh hưởng nên không thể lập tức đi đến địa điểm chỉ định được, thậm chí... thậm chí có mấy chiếc trực thăng đã bị dính vào mạng nhện và mất liên lạc..."

Xung quanh lặng như tờ.

Thực ra không cần thư ký báo cáo họ cũng có thể thấy trên màn hình, mạng nhện hình người đã chiếm cứ hơn một nửa.

Thông qua thiết bị theo dõi, họ có thể nhìn thấy một khuôn mặt vặn vẹo đã kề sát vào ống kính.

"Sao có thể, ta cứ nghĩ chúng chỉ là một mảnh cát vụn..."

Nhà thiết kế Địa Ngục sững sờ, sau đó tức giận đập mạnh lên bàn:

"Chẳng lẽ họ còn có chỉ huy khác?"

"Chẳng lẽ họ cố tình sắp xếp cuộc tiến công như này, sau đó dùng loại mạng nhện này để liên kết lại?"

"Bây giờ đâu phải là lúc nói những lời này?"

Xung quanh ai cũng kinh ngạc, có người không nhịn được hét lớn:

"Toàn bộ kế hoạch đã bị ngăn chặn rồi, làm sao bây giờ đây?"

"Gì mà hoảng hốt vậy..."

Nhà thiết kế Địa Ngục lại đập đập lên bàn, cả người đều căng thẳng nhìn về phía màn hình.

Ở vị trí sân vận động ngay trung tâm.

Hắn cắn chặt răng, hung hăng quyết định:

"Thông báo cho họ, nên thả nó ra rồi..."

Thế là dưới sự quan sát của hắn, thư ký nhanh chóng gọi điện thoại cho người ở sân vận động, sau đó liền thấy hắn chạy lon ton đến bên người chủ trì thì thầm gì đó, vị chủ trì kia nghe xong mặt không chút thay đổi mà chỉ chậm rãi gật đầu. Sau đó hắn giơ hai tay lên, tất cả tiếng cầu nguyện trong sân đều dừng lại, đồng thời có một đôi mắt hướng về phía hắn.

Tiếp đó mọi người đều chậm rãi giơ hai tay lên.

Dưới chân họ tỏa ra vầng hào quanh trong suốt ngũ sắc rồi từ từ tụ vào trung gian.

Cơ thể họ càng lúc càng gầy, ánh mắt thì càng lúc càng đỏ.

Nhưng không khí trên đỉnh đầu họ thì lại ngày càng vặn vẹo, mơ hồ tạo nên một hình dạng quái dị.

"Thình thịch..."

Bất thình lình, không khí quái dị kia đột nhiên co rút lại.

Ngay sau đó, toàn bộ sức mạnh tinh thần trong thành phố Hỏa Chủng đều bị chấn động.

Bất chợt, số liệu ô nhiễm trên màn hình dưới căn cứ ngầm nhảy từ 45% lên 51%.

Bảy tám giây sau lại nghe "thình thịch" một tiếng.

Sức mạnh tinh thần trong thành phố lại kịch liệt run rẩy.

Mức độ ô nhiễm nhảy từ 51% lên đến 60%.

Tất cả mọi người đều nín thở, mở to hai mắt dõi theo tiến độ ô nhiễm trên màn hình.

Chỉ có nhà thiết kế Địa Ngục là vẫn còn hơi lo lắng, liếc nhìn những chiếc hộp thuỷ tinh nằm giữa bàn làm việc.

"Thình thịch...."

Cùng lúc này, Lục Tân đột ngột dừng bước.

Vốn dĩ hắn định đi giúp em gái bao phủ những nơi mạng nhện không thể trùm đến để hoàn toàn chấm dứt trận hỗn loạn này.

Thì bỗng dưng hắn nghe thấy có một tiếng tim đập vang lên dồn dập.

âm thanh này cực kỳ quái dị.

Không như đang ở hiện thực mà là trực tiếp vang vọng bên trong trí óc của hắn.

Khi âm thanh ấy vang lên, trong lòng hắn còn dấy lên một khát vọng vô tận như thể ở đâu đó đang xuất hiện một thứ mà hắn vô cùng khao khát, một thứ khiến hắn sẵn sàng đánh đổi mạng sống của mình để có được nó.

Nhưng đối với Lục Tân mà nói thì loại cảm giác này chỉ xuất hiện trong chốc lát mà thôi.

Nhưng Lục Tân đã sớm nhận ra đối với những người khác thì không đơn giản như vậy. Hẳn là không chỉ có mình hắn nghe tiếng tim đập mà ngay cả phần lớn những người ô nhiễm bị mạng nhện áp chế chung quanh đều mơ hồ hiện lên ham muốn được sống. Còn những người ô nhiễm không bị áp chế ở những nơi khác lại như được gia tăng sức mạnh một cách đột ngột...

"Gì vậy?"

Lục Tân kinh ngạc bước nhanh về phía trước, men theo vách tường trèo lên tòa nhà.

Hắn ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài liền thấy một tia sáng lóe lên từ ngay vị trí trung tâm thành phố.

Ánh sáng chói lóa khiến người ta hoa cả mắt.

Quan trọng hơn là bên trong mảng ánh sáng kia lại có vô số mạch máu hiện lên đan xen, quấn vào nhau thành một hình trái tim thật lớn. Sau đó nó bất ngờ co rút lại, rồi lại bất ngờ bành trướng, lan một lượng sức mạnh tinh thần to lớn ra khắp thành phố.

"Thình thịch..."

Đang miên man suy nghĩ, hắn lại lần nữa nghe thấy tiếng tim đập vang lên.

Hắn nhìn thấy trái tim bên trong thứ ánh sáng chói mắt kia đang co rút dữ dội.

Mỗi lần co rút lại là lập tức có vô số sức mạnh tinh thần khuếch tán ra ngoài.

Lực ép của loại sức mạnh này còn khiến cho mạng nhện trong không trung lay động, sau đó kéo căng sức mạnh ra ngoài thành hình dây cung.

Em gái nhanh chóng chui vào giữa mạng nhện như đang ở trên chiếc xích đu.

Lục Tân nheo mắt nhìn về phía sân vận động, hạt màu đen trong mắt hắn lại khẽ rung động.

"Bạch!"

Bỗng nhiên hắn chạy nhanh ra phía ngoài.

Hắn vọt đến vách tường bên cạnh, vừa chạy vừa đạp lên trước vài bước sau đó lộn một vòng rồi đáp xuống mạng nhện hình người.

Men theo mạng nhện, hắn băng băng chạy trong không trung, thẳng một đường về phía sân vận động.

Đồng thời, hắn lặng lẽ cúi đầu nhìn cái bóng của chính mình bên dưới mạng nhện...