Hắn chạy càng cao thì cái bóng bên dưới sẽ càng lớn.
Thậm chí, hắn còn thấy trong cái bóng đen của mình xuất hiện một ánh mắt đỏ như máu đang nhìn chằm chằm hắn, như đang có ý hỏi.
"Ngươi nói không sai, quả thật thành phố này cần một đại ma vương khủng bố....
Lục Tân thấp giọng nói với cái bóng:
"Cho nên ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
"Ha ha ha ha....."
Tiếng cười trống rỗng vang lên.
Dường như tâm trạng của ba Lục Tân chưa từng vui vẻ như vậy.
Vốn dĩ ông còn đang cảm thấy hơi chênh vênh khi em gái đan được một cái mạng lưới kinh khủng như vậy. Nhưng hiện giờ ông không quan tâm nữa, ngược lại trong lòng còn có chút phấn khích.
Đó là một loại phấn khích như khi cơ hội mà mình mong chờ bấy lâu nay cuối cùng cũng đến và tâm nguyện sắp được hoàn thành...
Với sự kích động của ông, cái bóng của Lục Tân càng đen lại, đồng thời bắt đầu vặn vẹo, diện tích bao phủ cũng càng lúc càng lớn.
"Bặc... bặc... bặc..."
Lục Tân trèo lên các tòa nhà rồi phóng như bay qua tới bên cạnh sân vận động. Xong hắn lại thoăn thoắt leo ra bên ngoài sân rồi bò thẳng lên trên đỉnh, đồng thời hướng mắt về phía thứ ánh sáng chói lóa kia.
Sân vận động trắng xóa không một bóng người.
Nhưng trong tiếng cười của ba Lục Tân, sức mạnh tinh thần vô hình lại chấn động khiến cho bóng đèn trong sân đều xẹt ra mấy tia lửa rồi vỡ nát.
Sân vận động lại càng u ám khi duy chỉ còn một ngọn đèn le lói phía sau Lục Tân.
Chiếc đèn rọi này có công suất rất lớn, người đứng ở trước nó còn có thể cảm nhận rất rõ hơi nóng đang tỏa ra nữa.
Trái lại, cái bóng Lục Tân trước ánh đèn lại trở nên cực đại.
Nó trực tiếp bao trùm cả sân vận động.
Thế là, vô số tín đồ cuồng đạo trong sân vận động của hoảng hốt ngẩng đầu lên.
Liên nhìn thấy có một cái bóng gầy nhom đang đứng ở trên đỉnh cao nhìn xuống họ.
"Vừa tham lam vừa cố chấp..."
Cái bóng cách họ rất xa nhưng ngay lúc này bỗng có một giọng nói trầm thấp và điên cuồng vang lên trong lòng họ.
"Các ngươi đã từng thử qua mùi vị của sự sợ hãi chưa?"
Trong sân vận động toàn là tín đồ cuồng đạo.
Hơn nữa ở mức độ nào đó, họ đã không phải là người nữa rồi.
Bởi vì một nửa sức mạnh tinh thần của họ đã gắn liền với Thần Ác Mộng.
Vì sức mạnh tinh thần của họ quá cuồng nhiệt nên mới dẫn đến cực đoan như vậy.
Dường như loại cực đoan này sẽ khiến cho họ không bị bất kỳ ô nhiễm tinh thần nào ảnh hưởng, đồng thời toàn bộ tâm trí chỉ còn có một ý nghĩ.
Đó chính là cầu nguyện cho hiện thực buông xuống.
Chính vì loại cực đoan và cuồng nhiệt này mà họ có thể trở thành trung tâm vận chuyển sức mạnh cho cả thành phố.
Tuy nhiên, âm thanh lạnh lùng đó vẫn vang lên dù là trong sự cuồng nhiệt hay đơn giản là trong tâm trí họ.
Nhiều người trong số họ hơi giật giật cơ mặt, không kiểm được mà mở to hai mắt.
Sau đó trước mắt họ như hiện ra một chiếc TV kiểu cũ và màn hình cứ không ngừng chuyển động.
Đến cuối cùng, khì hình ảnh dần trở nên rõ ràng nhưng lại vô cùng đơn điệu thì bỗng có một cái bóng màu đen to lớn trồi lên từ mặt đất chắn mất tầm nhìn của họ, đồng thời tràn ngập luôn cả trong tâm trí của họ.
"Ngươi...
Bỗng có người thất thần nhìn về phía cái bóng.
"Phòng bếp Địa Ngục..."
Cái bóng khổng lồ bật cười rồi nói ra những lời có vẻ không hợp với phong cách của hắn lắm, sau đó lại bất ngờ lao xuống.
Trong nháy mắt, những người từng nhìn thấy cái bóng này đều thất thần.
Bóng đen lao đến chiếm lấy toàn bộ hốc mắt khiến họ nhìn thấy cảnh tượng chân thật đến kỳ lạ. Có người thì thấy bản thân vô dụng đang nằm bên đường chờ chết, có người thì thấy bản thân đang tập trung hứng lấy thế giới Chân Thật buông xuống nhưng lại bị nó gạt bỏ ra bên ngoài, có người lại phát hiện bản thân đang tuyệt vọng vì bị người khác khiển trách là không đủ ngoan đạo rồi bị lưu đày đến hoang dã.
Tín ngưỡng của họ có thể giúp họ chống lại nỗi sợ hãi.
Nhưng tín ngưỡng càng mãnh liệt thì nỗi sợ sẽ càng sâu.
Khi chưa đạt đến cực hạn, tín ngưỡng gần như có thể giúp họ miễn dịch hết tất cả ô nhiễm tinh thần, bao gồm cả sợ hãi.
Nhưng khi nỗi sợ bắt đầu ăn mòn sức mạnh tinh thần của họ thì sau khi vượt qua cực hạn, nỗi sợ sẽ lập tức nuốt chửng họ khiến họ còn yếu hơn cả người thường.
"Thình thịch....."
Tiếng tim đập bất ngờ vang lên, sức mạnh tinh thần lan khắp cả thành phố.
Hành động vận chuyển sức mạnh tinh thần này đồng thời vận chuyển luôn cả một phần sức mạnh của ba Lục Tân ra ngoài.
Họ hy vọng dùng sức mạnh tinh thần của toàn bộ người dân trong thành phố để làm loãng nỗi sợ hãi.
"Hahaha..."
Thấy hành động của họ, ba Lục Tân liền bật cười thành tiếng.
Bóng đen hoàn toàn không có ý định phản kháng mà thoải mái thuận theo dòng vận chuyển sức mạnh tinh thần đi ra ngoài, hướng về khắp nơi trong Hỏa Chủng giống như màu mực đang nhanh chóng nhuộm lấy cả thành phố.
Vì vậy bây giờ ai ai trong thành phố cũng đều nhìn thấy cái bóng cao lớn.
Có người đang trong trạng thái điên cuồng lại bất ngờ bị bóng đen che mất tầm mắt liền đột ngột bừng tỉnh.
Có người đang ở trong nhà thành kính cúng bái thì lại phát hiện tượng thần rung động rồi rằm một tiếng, vỡ vụn.