Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1455: Mất Đi Bản Ngã



Vốn dĩ đã có khá nhiều người trong trong nhóm tín đồ cuồng đạo ở sân vận động bị sức mạnh của ba Lục Tân ảnh hưởng nên sinh ra tâm lý sợ hãi. Mà sợ hãi lại là nguồn ô nhiễm cực mạnh. Người bị ô nhiễm mà càng sợ thì sức mạnh của sợ hãi sẽ càng lớn, mà sức mạnh càng lớn thì nỗi sợ của người bị ô nhiễm cũng sẽ lớn theo. Hơn nữa loại sợ hãi này còn có thể dễ dàng ảnh hưởng đến những người bên cạnh mình...

Từng tầng từng tầng chồng chất sẽ khiến người bị ô nhiễm hoàn toàn sụp đổ.

Đây chính là cách mà ba Lục Tân đã dùng. Ông phải bao phủ toàn bộ các tín đồ cuồng đạo trong sân vận động lại để thực hiện ô nhiễm sâu.

Đám người trong sân nhờ vào nghi thức và cầu nguyện nào đó khiến cho sức mạnh tinh thần của họ đan thành một mảnh kỳ dị.

Mà trong mảnh sức mạnh tinh thần này lại sinh ra một phôi thai quái lạ. Cho nên, Lục Tân mới không chút do dự mà bảo ông ấy mau chóng ô nhiễm ý nghĩ của họ. Sau khi ô nhiễm thì toàn bộ biển tinh thần này sẽ do ba Lục Tân hoàn toàn nắm giữ.

Chỉ có như vậy mới có thể kiểm soát được phôi thai này mà thôi.

Vì muốn để ba mau chóng ô nhiễm xong nên hắn cũng hoàn toàn buông bỏ trói buộc với ông.

Đương nhiên ông vô cùng mừng rỡ, dốc hết sức để thi triển.

Thủy triều màu đen xông thẳng về phía trước, đánh sâu vào các tín đồ cuồng đạo trong sân vận động, bao phủ cả tia sáng le lói cuối cùng...

"Không đúng...

Bỗng nhiên ba Lục Tân thốt lên kinh ngạc.

Lục Tân vẫn đang chạm tay vào "phôi thai", nghe vậy cũng không khỏi giật mình:

"Sao vậy?"

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từ khi sức mạnh của ông ấy tăng lên thì sự hiểu biết của hắn về phôi thai cũng càng lúc càng nhiều. Nhưng vào lúc này, không hiểu vì sao ô nhiễm của ông ấy lại dừng lại, giống như đoàn tàu đang chạy nhanh rồi đột nhiên phanh gấp.

"Không đúng..."

Ba Lục Tân thấp giọng nói:

"Nội hạch tinh thần của chúng biến mất rồi..."

Lục Tân bất ngờ:

"Nội hạch tinh thần?"

"Ừm.."

Ba Lục Tân thất kinh rồi nhanh chóng trả lời:

"Ngươi có thể hiểu nôm na nó giống như ý chí hay bản ngã của con người, tựa tựa vậy."

"Là một bộ phận ổn định nhất trong tinh thần của con người, cũng là điểm trung tâm để phân chia mức độ ô nhiễm và chiều sâu ô nhiễm"

"Một khi bị nuốt chửng thì người này sẽ trở thành nô lệ của tinh thần"

"Còn nếu không bị nuốt chửng thì cho dù cảm giác bị tước đoạt, cảm xúc bị điều khiển hay trí nhớ bị hủy diệt thì ở mức độ nào đó xem như người này vẫn còn là chính mình. Nhưng nếu đã bị tước đoạt bản ngã thì cho dù mọi cảm xúc vẫn còn tồn tại thì e là hắn đã không còn là chính mình nữa rồi"

"Bản ngã trong Bảy Vết Thương à?"

Lục Tân nghe xong cũng hơi nao nao hiểu ra vấn đề.

Ba Lục Tân đang nói đến tầng sâu nhất trong bảy cấp độ mà con người bị ô nhiễm, chính là bản ngã.

Cảm giác, cảm xúc, dục vọng, nhận thức, bản năng, trí nhớ đều có thể bị sức mạnh tinh thần ảnh hưởng và thay đổi.

Duy chỉ có tầng bản ngã là lợi hại và khó đảo ngược nhất.

Dù sao, mất đi bản ngã thì sẽ mãi mãi đánh mất chính mình.

Đồng thời, tuy rằng trước kia hắn chưa từng cẩn thận suy xét nhưng hắn vẫn luôn vô thức tuân theo theo nguyên tắc này trong công việc thường ngày. Trong tình huống không cần phải ô nhiễm người khác để giải quyết vấn đề thì hắn sẽ không làm, không cần phải ô nhiễm sâu thì sẽ không ô nhiễm sâu. Cho dù ban nãy em gái hay ba có làm một trận kinh thiên động địa như vậy thì thực ra mức độ ô nhiễm của người dân ở Hỏa Chủng cũng chỉ dừng lại ở mức thấp.

Dù sao hắn cũng đến đây để cứu người chứ không phải giết người.

Nếu như ô nhiễm sâu thêm nữa thì sau khi sự việc kết thúc, vấn đề ở Hỏa Chủng được giải quyết, con người ở đây cũng không còn.

"Những người này đều đã mất đi nội hạch tinh thần."

Cùng lúc đó, ba Lục Tân không biết hắn đang nghĩ gì bèn nói tiếp:

"Trong mắt ta, họ chỉ là một cái xác không hồn"

"Hiểu rồi..."

Lục Tân cúi đầu nhìn về phía đám tín đồ cuồng đạo, thấp giọng nói:

"Họ đã đem thân mình dâng hiến cho thần rồi...

Nói đến chữ "thần", hắn liền nở nụ cười lạnh.

Ngẩng đầu nhìn lên, Lục Tân thấy phôi thai kia đang ngày càng thay đổi.

Cái bóng của ba Lục Tân đã nhiễm lên đến người nó biến nó thành một vật thể màu đèn mờ mờ ảo ảo.

Nhưng bởi vì ô nhiễm không thể tiến thêm bước nữa nên nó vẫn đang duy trì tự do và sức sống mãnh liệt. Thậm chí có thể nhìn thấy mặt ngoài của phôi thai đang khẽ mấp máy, từng chút từng chút nuốt chửng ô nhiễm của ông ấy vào bên trong.

Nó lại có thể nuốt chửng sức mạnh của ông ấy.

"Thình thịch..."

Cùng lúc đó, phôi thai này lại đập mạnh.

Một lượng lớn sức mạnh tinh thần lập tức khuếch tán ra ngoài, lao thẳng vào lòng của mọi người trong thành phố.

Với sự liên kết sâu sắc này thì sợi dây xích bên cạnh phôi thai đã ngày càng hiện ra rõ ràng...

"Thứ này thật kỳ quặc..."

Lục Tân hít một hơi thật sâu, cắn răng nói:

"Đưa ta qua đó, ta phải xem kỹ nó mới được!"