"Hắn..."
Nhịp tim của mọi người trong căn cứ còn đập mạnh hơn cả cái thứ đang lơ lửng trên sân vận động.
Một số người bị huyết áp cao đã không thể chịu nổi áp lực đành phải ôm chặt lấy trái tim ngồi phịch xuống ghế.
"Tích....
Cũng lúc này, có một tiếng điện tử kéo dài.
Họ bất lực quay đầu, cả người run rẩy như bị điện giật.
Họ nhìn thấy nhà thiết kế đang cầm điều khiển từ xa chỉa vào giữa.
Khi tiếng cảnh báo vang lên, một trong số những cái tủ kính đã mở, bên trong có một người thanh niên mặc âu phục màu đen, đội mũ dạ, sắc mặt tái nhợt đang từ từ ngẩng đầu dậy. Vô số bóng người mơ hồ phản chiếu vào trong đôi mắt đang mê man của hắn.
Vù vù....
Ánh sáng trong phòng bắt đầu chớp tắt không ngừng.
Có người nhìn thấy rất rõ mớ giấy trước mặt mình đang nhăn nhúm lại từng chút một.
"Phải nhờ họ ra tay rồi...
Nhà thiết kế Địa Ngục thở dài.
Nhìn thấy tủ kính đã mở, hắn như hạ quyết tâm ấn thêm hai lần nữa.
Lại có hai âm điện vang lên, hai cánh tủ kính khác cũng được mỡ.
Một người đang cầm ly thuỷ tinh, người còn lại thì không ngừng túa ra huyết nhục vô cùng quái dị.
Tất cả nguồn sáng trong phòng bỗng đồng loạt bùng nổ.
Đèn báo động khẩn cấp được bật sáng phản chiếu màu đỏ như máu lên mặt của từng người.
"Cái tên đó, điên cuồng, thông minh, xảo quyệt, độc ác..."
"Thậm chí hắn còn không ngần ngại thể hiện một năng lực nào đó mà ta không rõ...."
Giọng nói của nhà thiết kế trầm xuống, giống như đang cảm thán lại như đang bất chấp tất cả:
"Bình thường ta vẫn luôn cho rằng bản thân đủ thông minh, nhưng mấy lần giao đấu đều để hắn chạy thoát, thậm chí còn bị hắn đánh một vố trở tay không kịp!"
"Lần này phải nghiêm túc đọ sức lại thôi...
"Bây giờ ta đã xem ngươi như đối thủ thật sự rồi đấy..."
Cùng lúc này, Lục Tân đã chạm đến "trái tim" kia.
Nhưng vừa mò tới bỗng nhiên hắn liền cảm giác có gì đó khác thường.
Đây không phải là trái tim.
Theo lý thuyết, nó chỉ là một thứ gì đó bên trong thế giới tinh thần mà đám cuồng đạo này tự tạo ra. Đây có lẽ là kết quả của một loại sức mạnh tinh thần nào đó, bởi vì chính hắn có thể trực tiếp nhìn thấy quái vật tinh thần nên mới có thể nhìn thấy "trái tim" này một cách rõ ràng như vậy. Còn trong mắt người khác, thứ họ nhìn thấy chỉ là một sức mạnh tinh thần không hề tồn tại trong hiện thực mà thôi.
Nhưng khi hắn chạm vào trái tim này lại cảm giác rung động lạ kỳ.
Bên trong nó có gì đó!
Hơn nữa còn là một vật có sinh mệnh!
Đây căn bản không phải là trái tim mà là một phôi thai, một phôi thai được sinh ra trong sức mạnh tinh thần.
"Thình thịch...
Trong lúc Lục Tân miên man suy nghĩ, thì phôi thai kia vẫn đang đập.
Mỗi lần nó đập là sẽ có một lượng lớn sức mạnh tinh thần phóng ra ngoài, lan thẳng về phía thành phố.
Mà mỗi lần phóng ra là mối liên hệ giữa nó với thành phố sẽ càng sâu sắc.
Thậm chí Lục Tân có thể nhìn thấy chung quanh phôi thai mơ hồ xuất hiện một sợi dây xích mờ ảo. Nó giống như xúc tu bao quanh lấy phôi thai, nhẹ nhàng chuyển động biến những sức mạnh tinh thần kia xung quanh thành lốc xoáy...
"Bặc!"
Lục Tân bất ngờ thu tay về rồi nói với ba:
"Tăng thêm sức mạnh, chúng ta phải ngăn cản không cho thứ này phủ xuống..."
Nói xong, hắn lại thấp giọng nói với em gái:
"Báo cho đám người Hạ Trùng biết..."
"Ta đã tìm được lối vào Địa Ngục rồi......
"Rốt cuộc thứ này là sống hay chết?"
"Là hiện thực hay là Thâm Uyên?"
Lục Tân vừa chạm đến trái tim, hay nói cách khác là "phôi thai"
là trong lòng liền cảm giác vô cùng dị thường.
Ngày nay, khi các nhà nghiên cứu trong thế giới hiện thực đã hiểu biết hơn về tinh thần dị biến thì các lý luận ở nhiều khía cạnh khác nhau cũng dần trở nên hoàn thiện. Đối với đủ loại nguồn ô nhiễm, quái vật tinh thần hay tinh thần dị biến đều được trình bày vô cùng cẩn thận và chặt chẽ. Nguồn ô nhiễm là ô nhiễm có tính chất ô nhiễm đầy đủ và không có chủ định, còn nguồn ô nhiễm có chủ định thì lại thuộc phạm trù của quái vật tinh thần.
Những sinh vật có được cơ thể ở thế giới hiện thực gọi là dị biến giả tinh thần.
Nhưng nếu dựa theo lý thuyết này thì rõ ràng những gì mà hắn đang nhìn thấy đã phá vỡ quy tắc.
Nó được sinh ra trong thế giới tinh thần nhưng lại khiến hắn cảm thấy dao động trong hiện thực.
Điều quan trọng nhất là Lục Tân cảm nhận được sự nguy hiểm của nó.
Hắn muốn nhân lúc chạm tay vào nó rồi nhờ vào năng lực của sức mạnh tinh thần để cảm nhận cái thứ bên trong nó giống như ra- đa vậy. Tuy nhiên, sau khi chạm vào thì lúc này sức mạnh tinh thần của Lục Tân có thể mở rộng đến mấy trăm mét, nhưng hắn vẫn không thể cảm nhận được gì từ phôi thai chỉ có đường kính không quá hai mét. Dường như, sức mạnh tinh thần đã bị nó trực tiếp nuốt chửng... Nó có thể nuốt chửng sức mạnh tinh thần của hắn!
Thứ này quả thật quá đáng sợ. Nó còn khủng bố hơn Người Bù Nhìn mà hắn từng gặp ở thành phố Hắc Chiểu!
"Ha ha, được..."
Nghe thấy lời Lục Tân nói, ba Lục Tân lập tức cười phá lên, cái bóng màu đen lao nhanh về phía trước như sóng đánh.