Chủ yếu là do lão Vương vừa nhìn thấy Dracula đã muốn cầm viên gạch nhào đến.
Những người bên cạnh ngăn cản, nhiệt tình khuyên ngăn:
"Đừng đánh, đừng đánh, tất cả đều là người mình mà, nếu có hiểu lầm thì hãy nói ra..."
Lão Vương không đồng ý, nói với giọng như sắp khóc:
"Vừa rồi cô ta đá vào đũng quần của ta..."
Những người bên cạnh thuyết phục:
"Có thằng đàn ông nào mà chưa từng bị đá một lần trong đời?
Tiếng kêu của Lão Vương càng rõ ràng hơn:
"Các ngươi đã bị một đám đàn bà đá liên tiếp hay chưa?"
"Rõ ràng là họ đánh không lại ta, thế nên có một người chạy đến, nói là yêu thích thôi. Từ bé đến giờ, ta có được nếm mùi vị được người khác yêu thích là thế nào đâu. Thế mà, ta vừa định ôm lại cô ta thì cô ta lại chế nhạo tôi, đẩy ta ngã rồi một nhóm người đi giày cao gót lao đến, đá liên tiếp vào háng của ta..."
Ngay lập tức, những người đang cố khuyên ngăn đều lùi lại, tất cả họ đều bày tỏ sự phẫn nộ và kính sợ đối với Dracula Dracula trừng mắt nhìn lão Vương đầy vẻ xem thường, nhanh chóng đi tới bên cạnh Hạ Trùng chống nạnh nói:
"Ta thế đấy, rồi làm sao?"
"Ngươi?"
Khuôn mặt vốn ít biểu cảm của Hạ Trùng cũng lộ rõ vẻ kinh ngạc:
"Ngươi là phụ nữ?"
Dracula nhìn xuống bộ ngực của mình và nói một cách giận dữ:
"Ngươi có cần phải hỏi lại vấn đề này nữa không?"
Hạ Trùng chợt nhận ra, hơi ưỡn thẳng ngực, nghiêm nghị nói:
"Ngài... tiểu thư Dracula, chúng ta đã tiến hành điều tra kế hoạch địa ngục hàng lâm ở thành phố Hỏa Chủng. Họ đang tạo ra một thứ kinh khủng đủ để đe dọa toàn bộ thế giới, vì lẽ đó..."
Cô dừng lại một lúc rồi nhìn những người này đầy kỳ vọng:
"Ta hi vọng các ngươi có thể ngăn chặn sự kiện này cùng với Đội trưởng."
Sau khi nghe cô nói, cả nhóm người quay đầu về phía sân vận động, liếc mắt đánh giá, sau đó lắc đầu quầy quậy.
"Không đi đâu, thật đáng sợ.."
"Đúng thế!"
"Đó là loại năng lực gì, ta còn chẳng nhìn ra..."
"Thật đáng sợ, ta cảm giác chỉ cần tiếp cận nó là sẽ chết ngay..."
"Ta mặc kệ, ta chỉ muốn đánh Dracula..."
"Nếu nằm trong khả năng, ta nhất định sẽ giúp, nhưng mà chuyện nằm ngoài khả năng này, haizz..."
"Chúng ta chỉ là đến dự buổi gặp mặt thôi, ngày mai còn phải dậy sớm đưa con đi học..."
Hạ Trùng hơi sững sờ một chút.
Tại sao phản ứng của những người này lại không giống với những gì cô nghĩ?
Vừa rồi ta còn tưởng rằng họ không để ý đến sự khẩn trương của Đội trưởng Đan Binh bên kia gấp gáp, hoặc là đều đã có dự định trước, mới có thể trò chuyện dưới chiến trường khốc liệt vậy.ai nấy đều tỏ vẻ vô tư không lo nghĩ. Bây giờ, cô mới phát hiện tình hình không ổn...
Quan trọng hơn nữa, tại sao họ lại có thể từ chối đề nghị nghiêm túc của cô một cách sảng khoái vậy?
Gặp mặt gì tầm này?
Cô lập tức nhìn Dracula đây thắc mắc, chỉ thấy Dracula đang xoa cằm suy nghĩ nghiêm túc.
"Các vị, tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu không giúp đỡ, e là toàn bộ Hỏa Chủng đều sẽ bị hủy diệt...
Cô không khôi tăng cao âm lượng của mình.
Một đám người hơi sửng sốt, nhìn nhau, vẻ mặt dần dần trở nên nghiêm túc::
"Vậy thì buổi gặp mặt hôm nay có phải nên kết thúc sớm hay không?"
"Cũng đúng, gặp cũng gặp rồi, buổi gặp gỡ thế thôi nhỉ?"
"Cảm thấy vẫn còn thiếu gì ấy nhỉ, có phải là chúng ta nên tìm chỗ quán xiên nướng nào hay không?"
"Xiên nướng? Lúc này mà ngươi còn muốn làm thịt xiên sao?
Toàn bộ thành phố Hỏa Chủng có mấy ai dám mở cửa giúp ngươi nướng thịt xiên?"
"Hay là chúng ta đi ăn lẩu đi, chuẩn bị đồ tiện hơn..."
Hạ Trùng đột nhiên không biết phải nói gì cho phải.
Đây chính là quân đoàn mạnh nhất do Dracula, người được mệnh danh là lính đánh thuê mạnh nhất dẫn đến?
Sao không có người nào đàng hoàng thế này?
Vấn đề là, tại sao Dracula, người được mệnh danh là lính đánh thuê mạnh nhất, cũng bắt đầu bí mật quan sát môi trường xung quanh?
Dù không có bằng chứng nhưng Hạ Trùng hoài nghi cô ta đang tìm đường để rút lui.
Ngay khi Hạ Trùng lo lắng thì ở một góc phố không xa, một chiếc xe dừng lại và một vài người bước xuống khỏi xe.
Người lái xe là Tuần Thú Sư ăn mặc theo phong cách punk với một chiếc roi trên tay.
Tâm trạng của cô ta có vẻ không tốt, mắt đỏ hoe, vừa đi vừa lấy khăn giấy lau nước mắt, nước mũi. Theo sau cô là hai người, hình như đã bị khống chế, sau khi hai người xuống xe bèn mở cửa sau, lấy từ bên trong xe ra một chiếc cáng.
Trên cáng là một xác ướp, ồ, là Đao Giải Phẫu.
Đao Giải Phẫu nghiêng đầu một cái, liếc qua sân vận động, cố gắng chỉ về phía trước Tuần Thú Sư hiểu ý, lau nước mắt, vung một cái roi.
Hai người đang bị cô khống chế lập tức chạy chầm chậm về phía đám đông Đao Giải Phẫu cố gắng giơ tay vẫy vẫy, Hạ Trùng vốn đang rất vội cũng phải dừng lại, dỏng tai lên nghe.
Đao Giải Phẫu thều thào nói:
"Phải giúp Đội trưởng Đan Binh..."
"Ta biết!
Hạ Trùng giận đến mức muốn đánh người, quay đầu lại tức giận nhìn đám người đang cố ý lén lút bàn bạc cái gì đó. Họ không có bất kỳ trách nhiệm hay trách nhiệm nào như là trong tưởng tượng của cô. Thậm chí, các thành viên của Quân đoàn Dracula đã bắt đầu thảo luận về lộ trình rút lui.