Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1463: Người Mạnh Nhất? Phần Thưởng



Cô vừa lo lắng vừa tức giận, thậm chí còn định tự mình lao lên giúp đỡ.

Nhưng góc váy của cô bị người ta kéo lại, vừa nhìn xuống thì phát hiện là Đao Giải Phẫu đang dùng hai ngón tay cố sức túm lấy mép váy "Ngươi lại làm gì đó?"

Hạ Trùng vừa tức giận vừa lo lắng, nhưng vẫn ghé tai về phía hắn.

Đao Giải Phẫu nói với giọng thều thào:

"Năng lực của ngươi không đủ, phải tìm người giúp..."

"Còn cần ngươi nói sao?"

Hạ Trùng tức đến mức giơ tay lên rồi, nhưng vẫn cố gắng không đập hắn một cái.

"Đến lúc này rồi, đừng có bù lu bù loa lên nữa...

Tuần Thú Sư ở bên cạnh khóc sướt mướt, Đao Giải Phẫu không nhịn được được phải lên tiếng nhắc nhở.

Đao Giải Phẫu từ từ đảo mắt và liếc nhìn cô, hắn cố gắng hết sức để tạo ra một chuyển động gật đầu và từ từ nâng lòng bàn tay lên, làm dấu OK.

Tuần Thú Sư đột nhiên không biết phải nói gì và lại nhìn thấy Đao Giải Phẫu đang móc ngón tay vào. Sau khi loại trừ khả năng người này đang gạ tình với cô, cô chợt nhớ ra và lấy chiếc loa mà hắn đã bảo cô chuẩn bị cho hắn khi nãy ra "Phù...

Sau khi kê sát chiếc loa vào miệng của Đao Giải Phẫu, hắn hít một hơi thật sâu, rồi hô to:

"Số tiền thưởng nhiệm vụ trị giá một trăm triệu của Viện nghiên cứu chỉ có thể được trao cho cá nhân mạnh nhất trong câu lạc bộ Trăng đỏ là Đan Binh tiên sinh thôi sao?"

"Bộp.."

Giọng nói của Đao Giải Phẫu vốn khá thêu thào, nhưng thông qua chiếc loa hai màu xanh trắng này, giọng nói của hắn đã vang khắp cả sân vận động. Giọng điệu đặc biệt dễ nhận biết này, giống như một loại sức mạnh tinh thần mạnh mẽ nào đó, đột nhiên lọt vào tai mọi người. Kết quả là, tất cả các thành viên trong đội câu lạc bộ và thậm chí một số dị biến giả từ các thế lực khác, đều quay đầu lại nhìn hắn.

Bên dưới sân vận động, bầu không khí hỗn loạn và thân mật vừa rồi đã thay đổi ngay lập tức.

Mọi người nhìn nhau, sắc mặt ai nấy đều dân trở nên nghiêm túc.

Dracula đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt thoáng qua một tia lo lắng:

"Tiền thưởng nhiệm vụ?"

Lão Vương vốn chỉ muốn đánh chết Dracula cũng hơi nhướng mày:

"Người mạnh nhất?"

Đám người còn lại:

"Một trăm triệu?"

"Cái đám người bên dưới rốt cuộc đang làm cái gì thế?"

Trên bầu trời của sân thể dục, Lục Tân vừa đối kháng với ba thể phục chế của Số Hai vừa vội vàng xử lý phôi thai của địa ngục.

Dù bận rộn, nhưng hắn vẫn không khỏi cảm thấy vô cùng khó hiểu, hình như phương hướng phát triển của sự việc không giống với những gì mà mình nghĩ lắm. Lúc nãy khi nhìn thấy các thành viên của câu lạc bộ chạy tới, hắn cứ ngỡ chẳng mấy chốc nữa mình sẽ được trợ giúp. Nhưng không ngờ bên dưới lại đột nhiên rơi vào một bầu không khí im lặng dài lâu.

Chẳng lẽ nào họ cũng đã nhận ra sự đáng sợ của thể phục chế?

Bất chợt nghĩ tới vấn đề này, Lục Tân không khỏi cảm thấy lo lắng.

Không thể không nói, ba thể phục chế này của số hai quả thật rất đáng sợ.

Nếu là dị biến giả bình thường thì căn bản không thể đối kháng được chúng nó.

Mỗi một người trong chúng đều có được sức mạnh uy hiếp tới hắn, chúng còn mạnh hơn cả lãnh chúa tinh thần.

Tuy rằng nếu xét về bản chất, thể phục chế nhất định sẽ có khiếm khuyết, nhưng dưới sự trợ giúp của phôi thai địa ngục, chúng gần như đã trở nên bất tử.

Năng lực của người trong câu lạc bộ tuy rằng không tệ, nhưng sao có thể đối kháng được với nguồn sức mạnh đáng sợ này.

Ý thức được điểm này, trong lòng Lục Tân cảm thấy có chút xoắn xuýt.

Hắn vừa muốn có người giúp, lại vừa không muốn các thành viên câu lạc bộ liều lĩnh xông vào để chịu chết...

Sau đó, trong lúc hắn đang lâm vào tâm trạng xoắn xuýt thì bỗng nhiên phát hiện ra điều gì.

Bên dưới hình như xuất hiện người gây rồi, có người xô đẩy, có người kêu to, thậm chí còn có người cầm loa lớn hô hào cái gì đấy.

Lúc này hắn đang tập trung toàn lực để đối kháng ba thể phục chế của số hai, cho nên căn bản là không có tinh thần nghe họ nói chuyện. Chỉ cảm giác là bầu không khí bên dưới hình như đang từ từ thay đổi, một cảm giác nhiệt liệt tích cực, thậm chí là sức mạnh tinh thần đang bắt đầu trào dâng.

"Vù vù..."

Một khắc sau, bỗng nhiên có vô số luồng sức mạnh tinh thần bộc phát, ập về phía sân thể dục như nước lũ trào dâng.

"Ta từ ngàn dặm xa xôi trốn xe lửa đến đây, không phải là vì để cho người ta biến thành một cái lon để đá..."

Người đầu tiên vọt tới là một bóng người thon gầy.

Người này có vóc dáng cao gầy, trên người vẽ rồng vẽ hổ, chính là Lão Vương của câu lạc bộ, hắn đang giơ chân chạy về phía này.

Tốc độ chạy của hắn không nhanh, đừng nói là hệ người nhện, ngay cả người bình thường cũng chạy nhanh hơn hắn. Nhưng lúc hắn xông tới, vẫn mang theo một khí thế kinh người.

Mà vị trí mà hắn đang xông tới chính là hướng của quân đoàn địa ngục đang cuồn cuộn ập về phía mình như dòng lũ.

Nếu đặt hai bên lên so sánh, thì lão vương quả thật là đang chạy tới chỗ của quân đoàn địa ngục để tặng đầu người.

"ầm ầm..."

Và sự tương phản đối với hình ảnh đến từ thị giác này chính là cú đấm của lão vương.