Dọn xong dụng cụ hắn lại làm thêm một việc cuối cùng.
Đó là lấy một tờ giấy từ trong cặp ra.
Lục Tân có thể thấy trang giấy này rất dày và nhẳn nhụi.
Những dòng chữ nắn nót bên trên liệt kê những tội lỗi mà tướng quân Tiểu Dã Sơn đã vi phạm.
Nền của tờ giấy là hình một cái cân, dưới cuối cùng là phần chữ ký của một người chấp pháp.
Hứa Kinh lấy bút máy ra, nghiêm túc viết tên mình lên đó: Hứa Kinh.
Sau đó hắn nhẹ nhàng đặt tờ giấy lên thi thể của tướng quân. Tờ giấy thoáng chốc đã bị máu tươi thấm đẫm.
"Đợi ta một lát."
Hình như Hứa Kinh đang làm gì đó rất nghiêm túc, mỗi một thao tác đều vô cùng cẩn thận và chuyên chú.
Xong việc, hắn mới xoay người lại mỉm cười với Lục Tân.
Sau đó, hắn từ trong vali bên kia lấy ra một bộ quần áo sạch, rồi đi vào phòng tắm của tướng quân Tiểu Dã Sơn. Tiếng nước chảy vang lên, thời gian vừa chừng khoảng mười phút là hắn đã từ trong phòng tắm bước ra rồi.
Hắn thay một bộ quần áo mới, những vết máu trên người cũng đã được rửa sạch.
Hắn khoan khoái cười nói với Lục Tân:
"Xong việc rồi, chúng ta đi thôi?"
Lục Tân vừa đi theo Hứa Kinh xuống dưới vừa trầm ngâm suy nghĩ.
Vừa nãy ở trong phòng, hắn đã thấy Hứa Kinh biến một người thành một tác phẩm nghệ thuật có phong cách sau hiện đại, trên người còn nhuốm đầy máu. Giờ đây, hắn lại ung dung đi trên đường với bộ dạng vô cùng sạch sẽ.
Thậm chí hắn còn cởi mở, tự nhiên gật đầu mỉm cười với người qua đường nữa.
Điều này khiến Lục Tân có cảm giác phân liệt cực độ.
Hứa Kinh là dị biến giả, chỉ là Lục Tân không thể xác định được năng lực của hắn là gì và ở bậc thứ mấy.
Nhưng rõ ràng, hắn đã đi vào trong tụ điểm của Tiểu Dã Sơn rồi giết luôn cả tướng quân của bọn họ.
Hoặc có thể nói là xử tội tướng quân của bọn họ...
Dù sao, chỉ một từ "giết" thôi cũng chẳng thể nào diễn tả được sự ghê gớm mà hắn vừa làm.
Nhưng trong cả tụ điểm lại chẳng ai thấy.
Thậm chí Lục Tân cảm giác, năng lực đáng sợ nhất của Hứa Kinh không phải là ngang nhiên lên vào trong đám người rồi xét xử ai đó.
Mà chính là sự thờ ơ, lạnh nhạt của hắn.
Giết một người với hắn mà nói thật sự chỉ là một phần của công việc thôi ư?
"Đây chính là chuyện chúng ta đang làm"
Cho đến khi rời khỏi tụ điểm, bước lên xe jeep đang đậu bên ngoài, Hứa Kinh mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vừa khởi động xe vừa nói với Lục Tân:
"Hiện giờ thế giới dưới Mặt Trăng Đỏ ẩn chứa quá nhiều tội ác, chúng ta không thể làm ngơ để đám nghiệp chướng này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cũng không thể không nhìn ánh mắt tuyệt vọng đó trước khi chết đó."
"Cho nên, chúng ta phải đi dưới Mặt Trăng Đỏ để xử tội những người này."
Nói xong, hắn hơi dừng lại, quay đầu nhìn Lục Tân, nói tiếp:
"Nãy giờ không thấy ngươi nói gì, ngươi thử nói ý kiến của mình xem."
Lục Tân ngồi yên lặng một hồi lâu mới nhẹ giọng nói:
"Ta không biết nên nói thế nào."
Ánh mắt hắn hơi trùng xuống, nhưng lại rất thản nhiên, chậm rãi suy tư:
"Ta cũng từng thấy rất nhiều chuyện bất bình, cũng từng giết người. Nếu như ta bắt gặp chuyện mà ngươi đang nói, có lẽ ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn..."
"Nhưng..."
Hắn có thể thấy khóe miệng của Hứa Kinh đã lộ ra ý cười nên tiếp tục:
"Cách các ngươi một mình lên vào rồi hành hình người khác khiến ta không quen cho lắm"
"Đó giờ ta cảm thấy chỉ có quan tòa mới có thể định đoạt sống chết của người khác."
"Ngoài ra, hành vi tùy ý sử dụng vũ lực và năng lực của các ngươi cũng khiến ta hơi không thoải mái...
Nói hết những lời này hắn mới dừng lại một chút, khẽ thở dài rồi chậm rãi lắc đầu.
Hứa Kinh thì nghiêm túc lái xe, cũng không nói gì, như đang chuyên tâm lái xe, thật sự suy nghĩ về những gì Lục Tân nói.
Một lát sau, hắn mới nhẹ giọng nói:
"Số Chín, ta và ngươi đều hiểu, nếu không phải ta đến xử tội thì tên ác ma đội lốt người kia vẫn sẽ ở trong tụ điểm sống một cuộc đời như địa chủ vậy.... ' "Tụ điểm mà hắn ở nằm ngay trong phạm vi phóng xạ của Thanh Cảng các ngươi, nhưng Thanh Cảng các ngươi không ai quản được hắn"
"Hoặc nói không ai muốn động đến hắn"
Tuy Lục Tân hơi chần chừ nhưng cũng chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu, vì đây là sự thật.
"Còn việc sử dụng vũ lực và năng lực mà ngươi nói...
Hứa Kinh hơi trầm mặc, thản nhiên nở nụ cười:
"Năng lực chính là để sử dụng mà."
"Ta biết quy định của các ngươi là không được phép tùy tiện sử dụng năng lực. Có gặp chuyện gì thì nổ súng vẫn tốt hơn so với dùng năng lực."
"Nhưng sở dĩ có quy định vậy là vì các ngươi sợ không thể khống chế được."
"Các ngươi sợ rằng nếu sử dụng năng lực quá độ sẽ khiến dị biến giả không giữ chừng mực mà đi đến cực đoan."
"Nhưng bọn ta thì không."
Hắn quay đầu nhìn Lục Tân rồi tiếp tục:
"Bọn ta có mục đích và nguyên tắc của chính mình"
"Vì bọn ta biết bản thân đang làm gì, cho nên bọn ta không lo lắng bản thân sẽ mất kiểm soát."
Lục Tân hít một hơi, dường như đang muốn nói gì đó nhưng khi thấy nụ cười tự tin của Hứa Kinh lại yên lặng không nói gì.
Đúng vậy, Hứa Kinh là người có cái để theo đuổi.