Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1514: Không Ai Có Thể Thoát



Từ nhỏ hắn đã vậy.

Hắn thích xử tội người khác vì có rất nhiều chuyện dễ khiến hắn rất chướng mắt.

Với viện trưởng, giáo viên thậm chí là với người ngẫu nhiên xuất hiện, mặc áo dài trắng và có rất ít biểu cảm.

Hắn không ngại nói cho họ biết họ đã làm đúng sai chuyện gì và cần quản lý chuyện gì.

Dù hắn luôn vì vậy mà bị người khác đánh bầm dập, hắn cũng không thay đổi.

Hắn của hiện tại cũng giống vậy sao?

Hứa Kinh dừng lại bên một ngã tư đường.

Lục Tân hơi tò mò quay đầu nhìn hắn.

"Ta phải đi rồi, Số Chín"

Hứa Kinh tháo dây an toàn, cười nói với Lục Tân:

"Trên thế giới này còn có rất nhiều chuyện phải làm"

Lục Tân khẽ nhíu mày:

"Ngươi lại muốn đi đâu?"

"Rất nhiều nơi."

Hứa Kinh cười nói:

"Dưới Mặt Trăng Đỏ, bất cứ ai trải qua bất công đều có thể tố tụng với tòa án Nửa Đêm."

"Sau đó bọn ta sẽ qua đó."

"Ở đâu có bất công, ở đâu có tội nghiệt thì người chấp pháp của tòa án Nửa Đêm sẽ xuất hiện ở đó..."

"Ngươi..."

Lục Tân chần chừ.

Hắn còn rất nhiều điều chưa kịp hỏi Hứa Kinh, rất nhiều chuyện còn chưa kịp nói.

Ví dụ như tòa án nửa đêm, ví dụ như chuyện về những người chấp pháp như hắn.

Ví dụ như những điều hắn biết về lão viện trưởng...

Nhưng điều cuối cùng mà Lục Tân hỏi lại là:

"Trên thế giới có nhiều chuyện bất công vậy, các ngươi đều xử lý hết được sao?"

"Có thể...

Hứa Kinh đã nhấc vali của hắn rồi đẩy cửa bước xuống xe.

Lúc này, trong màn đêm sâu thẳm, mây đen trên không trung đã tản đi không ít làm ánh sáng của Mặt Trăng Đỏ lộ ra càng thêm sáng ngời.

Sau khi Hứa Kinh đi xuống xe, cơ thể liền xuất hiện vài cái bóng chồng, sau đó chúng nhẹ nhàng tách ra. Hứa Kinh biến thành ba người, đồng thời mỉm cười với Lục Tân, sau đó hai trong số ba người chậm rãi bước về hai hướng đường khác nhau.

Hứa Kinh còn lại đứng ở trước xe, nhìn Lục Tân mỉm cười:

"Không cần lo lắng, Số Chín, chúng ta sẽ gặp lại thôi mà..."

Hắn kéo vali, cởi bỏ áo khoác ngoài vắt lên tay rồi lẳng lặng nhìn Lục Tân:

"Có lẽ sẽ gặp lại nhanh thôi, dù sao ta cũng biết ngươi ở đâu rồi ` mà.

Lục Tân còn có lời muốn nói nhưng cuối cùng lại khẽ thở dài:

"Bảo trọng."

"Vấn đề hôm nay ngươi hỏi ta, có lẽ ta sẽ cẩn thận suy nghĩ lại sau, lần gặp mặt tiếp sau sẽ cho ngươi câu trả lời."

Hứa Kinh nghe vậy có chút giật mình.

Sau đó hắn lại vẫy tay rồi mỉm cười với Lục Tân:

"Ngươi thay đổi rồi Số Chín, ngươi đã thay đổi thành Lục Tân rồi.

Nhưng mà, có vài thứ vĩnh viễn sẽ không thay đổi."

Nói xong những lời này, hắn nhẹ nhàng xoay người, hướng về phía đường chân trời gần Mặt Trăng Đỏ.

Rất nhanh, bóng dáng của hắn đã hoàn toàn biến mất trong màn sương đêm.

Chỉ còn Lục Tân lẳng lặng ngồi trên xe jeep. Rất lâu, rất lâu sau, hắn lại nghe được tiếng súng vang lên từ hướng tụ điểm của Tiểu Sơn Dã, cúi đầu thở dài.

Đứng ở ngã tư đường một hồi, Lục Tân cũng chậm rãi khởi động xe rời đi.

Tiểu Dã Sơn càng lúc càng loạn, hắn cũng lo sẽ bị bắt.

Trên đường một mình lái xe về Thanh Cảng, hắn nghĩ về sự xuất hiện bất ngờ của Số Tám và tình cảnh hiện tại của chính mình.

Khi người gác cổng vừa phát hiện Lục Tân lái xe jeep đến liền lập tức thả cầu treo sắt xuống. Lục Tân chạy vào thành phố thì đã thấy Trần Tinh đang cởi bỏ đồng phục phục vụ, còn Thằn Lần, Hàn Băng và mấy tiểu đội vũ trang đều đã đứng chờ sẵn. Họ sốt sắng đi đến đón Lục Tân, nhìn vào xe còn khẩn trương hỏi:

"Hắn đâu rồi?"

"Đi rồi!"

Lục Tân dừng lại, ngồi dựa vào xe thở nhẹ một hơi.

"Đi rồi á?"

So với sự điềm tĩnh của Lục Tân thì đám người Trần Tinh đang vô cùng kinh ngạc.

"Đúng vậy."

Lục Tân giải thích:

"Hắn là bạn học cũ của ta ở cô nhi viện, hiện tại do đi công tác nên mới ghé thăm bọn ta thôi..."

Mọi người trố mắt nhìn nhau.

Trần Tinh không nói gì, cô từng xem qua tư liệu của cô nhi viện Trăng Đỏ nên đương nhiên biết chắc mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Ít nhất là trong những tư liệu không được đầy đủ trước đây có ghi lại sau khi cô nhi viện Trăng Đỏ trải qua một vụ nổ bí ẩn thì chỉ còn Lục Tân và cô Tiểu Lộc sống sót, vậy người bạn học chung ở cô nhi viện này đào đâu ra?

Ngoài ra, cô đã từng xử lý rất nhiều sự kiện ô nhiễm đặc biệt nên cũng rất nhạy cảm.

Người bạn học kia tuyệt đối không phải là một người đơn giản, vậy mục đích hắn đến Thanh Cảng chắc chắn cũng không đơn giản như vậy?

Lục Tân nhận ra Trần Tinh đang nghi ngờ nhưng cũng không biết phải giải thích thêm thế nào.

Có lẽ, trong thâm tâm hắn cũng hy vọng Số Tám chỉ là tiện đường qua thăm hỏi vậy thôi.

"Này, đi rồi thì tốt, không cần phải lo lắng đề phòng nữa...

Không khí đang có chút áp lực, Thằn Lằn ở bên cạnh liền thở phào nhẹ nhõm, trên mặt còn nở nụ cười rạng rỡ, giang hai tay ôm lấy Lục Tân, cảm động nói:

"Kệ đi, cuối cùng đội trưởng đã trở về rồi."

"Ngươi không biết đâu, mấy ngày nay ta nhớ ngươi muốn chết..."

"Aiyo.."

Lục Tân bị sự nhiệt tình của Thằn Lần dọa đến cứng đờ người, còn dựng cả tóc gáy.

Đúng là có không gặp mấy ngày nhưng hình như đâu cần nhiệt tình dữ vậy?

Với lại, lần này hắn rất bất ngờ khi tận mắt thấy Thằn Lần cố gắng trước bờ vực nguy hiểm.

Sao tự nhiên hắn lại tích cực đến vậy?