Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1515:



Hai người Trần Tinh và Hàn Băng cũng mỉm cười bất đắc dĩ khi nhìn thấy dáng vẻ nhiệt tình của Thần Lần.

Trần Tinh vừa lộ ra ý cười liền nghiêm mặt nói:

"Người nào đó đã vi phạm quy tắc sống, đường đường là dị biến giả lại trốn trong tủ của nhà người khác, rồi từ trần nhà trốn ra ngoài khiến người khác hoảng sợ, sau lại còn bị đưa lên báo, gây nên những ảnh hưởng không tốt với Thanh Cảng chúng ta."

"Tuy rằng bộ phận dọn dẹp ô nhiễm đặc biệt chúng ta không phải tổ chức chấp pháp như bên ngoài nhưng vẫn có quy tắc riêng"

"Vì sự kiện này mà cấp trên đang xem xét có nên giáng cấp hắn, cũng như hủy bỏ đặc quyền giữa hắn và Đặc Thanh Bộ hay không"

"Cái gì?"

Lục Tân trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn Thần Lằn.

Thằn Lần nhất thời có chút hoảng loạn, van xin:

"Đội trưởng, nếu ta nói ta đến nhà cô ấy để đánh bài ngươi có tin không?"

Lục Tân giật mình, lắc đầu nói:

"Không"

"Đúng vậy, chồng của cổ cũng không tin..."

Thằn Lằn tội nghiệp nhìn Lục Tân nói:

"Cho nên sự việc mới ồn ào thế đấy:

"Sự tín nhiệm giữa người với người sao lại mong manh đến vậy chứ?"

Nói xong, hắn tha thiết nắm cánh tay Lục Tân, cầu xin:

"Đội trưởng, ta chờ ngươi trở về lâu lắm rồi, tốt xấu gì chúng ta cũng là một đội, tuy rằng thông tin của ta không được chuyển đến ngươi nhưng lời ngươi nói rất có trọng lượng... Cho nên ngươi giúp ta viết một lá thư được không? Thư kiểu ta tuyệt đối tin tưởng vào đạo đức của đồng đội ta, không chấp nhận giáng cấp này nọ ấy....

Bây giờ Lục Tân mới hiểu sự nhiệt tình của Thằn Lằn là từ đâu ra.

Ngơ ngác một hồi, hắn nhìn thấy ánh mắt đáng thương như mèo kia của Thằn Lằn mới nói:

"Viết thì dễ thôi..."

Trên mặt Thần Lằn lộ ra một tia hy vọng...

Lục Tân tiếp tục:

"Nhưng thiệt lòng mà nói ta thấy so với ta thì lời nói của ông chồng còn đáng tin hơn..."

Thằn Lần ngớ ra:

"Thậm chí ngươi còn không quen hắn..."

Lục Tân cười an ủi:

"Nhưng ta cảm thấy ta cũng khá hiểu ngươi..."

"Chuyện ngươi có bị giáng chứng hay hủy bỏ đặc quyền hay không để sau hãng nói, chỉ cần ngươi chính trực thì cũng không phải không còn đường sống."

Thấy câu chuyện bắt đầu đi hơi xa, Trần Tinh lập tức nghiêm mặt quay lại chủ đề:

"Không cần biết thế nào, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, hắn không có ác ý với Thanh Cảng là tốt rồi. Hiện tại Thanh Cảng đang trong tình trạng hết sức căng thẳng, khu nhà trọ kia của ngươi đã biến mất nay lại xuất hiện trở lại, còn thêm vị khách thần bí kia ghé thăm, tất cả đều khiến cho các bộ phận liên quan cực kỳ cảnh giác!"

Nói xong, cô do dự:

"Cho nên, nếu được..."

Lục Tân ngẩng đầu lên nhìn, quả thật thành phố hiện giờ đang rất căng thẳng.

Hắn suy nghĩ một hồi rồi trả lời:

"Số Tám có công việc và mục tiêu của riêng hắn, chắc hắn sẽ không có ý gì với Thanh Cảng đâu."

"Còn về tòa nhà kia thì các ngươi cũng không cần lo lắng, lúc đó ta đã đem nó đi để xử lý một vài chuyện thôi."

"Đem đi? Xử lý công chuyện?"

Nghe Lục Tân thản nhiên trả lời, đám người Trần Tinh đều hơi biến sắc, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin được.

"Ừm.."

Lục Tân hờ hững đáp lại:

"Các ngươi...

"Cả tòa nhà lớn như vậy mà ngươi nói đem đi là đem đi? Còn đem đi để xử lý công chuyện?"

Không đợi Lục Tân trả lời, Thằn Lần đã kinh hãi nói:

"Đội trưởng, ngươi đừng hỏi tại sao bọn ta không làm được.

Chuyện này, thiệt tình là bọn ta làm không được, với lại cũng đâu phải là vấn đề của bọn ta..."

"Ta đâu có nói gì..."

Lục Tân kiểm lại, thay đổi câu chữ, trong lòng còn thầm cười nhạt: Còn muốn viết thư nữa không?

Nhưng thấy Trần Tinh và Hàn Băng còn hơi nghi hoặc, hắn vẫn vui vẻ giải thích thêm:

"Quả thật chuyện này có chút kỳ quái, chắc là có liên quan đến các thiết bị lúc trước. Nói thật, bản thân ta cũng không phải quá hiểu biết, nhưng ta phải cố gắng hiểu để còn về viết báo cáo."

"Được thôi..."

Trần Tinh chỉ có thể đáp lại, sau một hồi suy tư, cô lại nói:

"Không cần báo cáo nữa."

"Nếu ngươi không ngại thì lúc về chỉ cần giải thích với Hàn Băng qua điện thoại là được rồi, nói cả nguyên nhân lẫn quá trình"

Hàn Băng nghe vậy liền hiểu ý, gật đầu nói:

"Đúng vậy."

Lại lược bớt một phần báo cáo của hắn?

Lục Tân lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Qua loa vài câu, Trần Tinh lại lần nữa xác định rằng Số Tám đã rời đi, có thể gỡ bỏ canh phòng toàn thành phố, sau đó đi sắp xếp một công việc khác. Lục Tân vừa mới thư thái được một chút cũng từ chối lời mời đi uống rượu của Thần Lần, rồi bàn với Hàn Băng chuyện trả lại xe jeep, sau đó liền lên xe chạy về phía trường tiểu học Trăng Đỏ.

Đã hơn hai giờ đêm, trong sân vô cùng yên ắng, các bạn nhỏ đã sớm chìm vào giấc ngủ.

Nhưng Lục Tân thấy lầu ba của căn biệt thự vẫn còn sáng đèn nên liền dừng xe trước cửa, hỏi thăm ông cụ trong phòng bảo vệ rồi đi thẳng lên lầu ba, bước đến mở cửa căn phòng còn đang sáng.

Cô Tiểu Lộc từ trên lầu đã thấy Lục Tân đi vào nên vội vàng đẩy xe lăn đến đón.

"Số Tám đã đi rồi..."

Lục Tân nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của cô liền nhẹ nhàng cười nói.