Khi tiếng bước chân của hắn biến mất ngoài hành lang, cô giáo Tiểu Lộc mới chậm rãi xoay người, đẩy xe lăn tiến đến trước cửa SỔ.
Cô dõi theo bóng dáng Lục Tân đang bước ra từ sân biệt thự, trái tim co thắt lại kịch liệt...
Cô dùng giọng nói bé đến không nghe thấy được, khẽ khàng mở miệng:
"Kỳ thật, ta chỉ muốn giúp ngươi một chút thôi mà..."
Trong sân, Lục Tân bước ra khỏi trường tiểu học, vứt rác, sau đó ngồi lên xe jeep, nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Thật ra hắn hoàn toàn nhận ra được sự xúc động muốn giúp mình làm gì đó vô cùng mãnh liệt của cô giáo Tiểu Lộc.
Nhưng thật ra cô đã giúp mình rồi.
Có một khoảng thời gian dài bản thân không thể nào hoàn toàn dung nhập vào thế giới này.
Chỉ có tiểu học Ánh Trăng Máu, chỉ khi tới đây, bản thân hắn mới có cảm giác chân thận...
Nhưng không biết là do quá cấp bách hay là còn nguyên nhân gì khác mà hiện tại, mình rõ ràng cảm nhận được bản thân đang dân tốt lên; nhưng ngược lại, cảm giác lúc trước khi tới tiểu học Ánh Trăng Máu đang ngày càng mờ nhạt. Tựa như hôm nay, thông qua cuộc trò chuyện này, mình mới hiểu được hóa ra cô giáo Tiểu Lộc vẫn luôn muốn an ủi, giúp đỡ mình, nhưng thực tế thì mình lại cảm thấy rất không thoải mái với cuộc trò chuyện này...
Trái tim thoát không khỏi bóng ma rồi, xem ra trước giờ vẫn luôn đắm chìm trong nó.
"Hây..."
Cảm giác mệt mỏi khẽ khàng dâng lên từ dưới đáy lòng, Lục Tân chậm rãi lái xe, thong thả chạy về phía trước.
Đi không được bao lâu, dưới ánh đèn xe chiếu sáng rực một phần đường trước mặt, có một bóng dáng ngồi vắt vẻo trên lan can.
Cô mặc chiếc váy đen xinh đẹp, trong tay nắm chặt một cái túi nhựa, khi thấy xe Lục Tân chạy tới, trên mặt cô hiện lên nụ cười Vui vẻ.
Là Búp Bê.
Sao cô vẫn còn ở đây?
Lục Tân ngạc nhiên dừng xe lại, đẩy cửa bước xuống. Thấy hắn xuống xe, biểu cảm trên mặt Búp Bê càng thêm vui vẻ. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, giơ túi nhựa trong tay lên, bên trong là một đống viên thuốc nhỏ màu đỏ.
Nhìn bộ dạng phấn khởi của cô, Lục Tân bỗng hiểu ra, cô ở đây để chờ mình cùng ăn bữa tối.
Hắn không thể miêu tả chính xác cảm giác lúc này là gì. Lúc Lục Tân ngồi máy bay bay từ thành phố Hỏa Chủng về, trên đường ngoại trừ những lúc đáp xuống đổ nhiên liệu, gần như không hề dừng lại nghỉ ngơi, chỉ ngồi trên máy bay ăn chút gì đó. Khi gặp mặt Số Tám, tuy rằng mời hắn đi ăn cơm, nhưng vì trong lòng có việc, nên cũng chỉ uống hai ly bia rồi thôi, gần như chẳng ăn gì cả. Mà bữa cơm hoàn chỉnh cuối cùng hắn ăn cũng đã là chuyện của tám tiếng trước, nên mình bây giờ đúng là... Rất đói bụng.
Hắn mỉm cười vẫy tay, để Búp Bê ngồi vào ghế phó lái trong xe Jeep, sau đó chở cô tới một quảng trường gần đó. Hai người ngồi ở hàng ghế dài cạnh quảng trường, sau đó mở chiếc túi nhựa Búp Bê luôn cầm chặt trong tay ra.
Đây đúng là thứ tốt...
Lục Tân nhớ lại, khi đó Cỗ Máy Cam từng nói rằng, đây là một nguyên liệu nấu ăn vô cùng đắt giá.
Vừa nghĩ, hắn vừa mở túi nhựa ra, sau đó ngạc nhiên, vội chặn bàn tay đang định thò vào của Búp Bê lại.
Dưới ánh mắt khó hiểu của Búp Bê, Lục Tân cột chặt túi nhựa, sau đó tiện tay ném vào thùng rác ngay kế bên.
Thối.
Xem ra từ lúc mình đóng gói chúng mang về tới giờ đã trôi qua một khoảng thời gian rất lâu...
Nhưng vậy thì bây giờ họ phải ăn gì đây...
Nhìn ánh mắt tội nghiệp của Búp Bê ngồi kế bên, Lục Tân không nhịn được mà nghĩ, đừng nói là cô vẫn luôn ngồi đó chờ mình nha?
Chẳng lẽ cô cũng chưa có gì bỏ bụng suốt tám tiếng ư?
Trong lúc hai người đang khổ sở vì đói bụng, cách đó không xa vang lên tiếng bước chân, trong bóng đêm cạnh quảng trường, một cô gái mặc quân phục, vóc dáng cao lớn, mặt mày tuấn tú bước ra. Vóc người của cô mang tới cho hắn cảm giác cực kỳ áp lực, ánh mắt nhìn về phía Lục Tân cũng rất có cảm giác áp bách.
Cô bước nhanh tới trước mặt Lục Tân và Búp Bê, sau đó nhét hai hộp cơm trong tay vào lòng Lục Tân, xoay người rời đi, trước khi đi còn trừng mắt nhìn Lục Tân một cái.
"Chuyện này..."
Lục Tân ngơ ngác dõi theo bóng cô gái rời khỏi, ngẩn người một hồi mới mở hộp cơm trong tay ra.
Trong hộp cơm là từng khối bánh quy được tạo hình vô cùng đẹp đế, tinh xảo, bên trên có hoa văn xinh đẹp, bên trong còn có nhân.
Trong chiếc hộp còn lại là trứng bác, còn bỏ thêm một quả trứng luộc nữa.
Tâm trạng của Lục Tân bỗng trở nên tốt hơn rất nhiều, giữa đêm khuya cũng có đồ để ăn đúng là hạnh phúc.
Giữa những khe hở của khu rừng cao tầng phía xa xa, có thể thấy Trăng Máu đang dân hạ xuống chân trời phía tây. Đèn đường xung quanh mờ mờ ảo ảo, kéo thật dài hai chiếc bóng của hai người ngồi trên ghế dài, cuối cùng hòa lẫn vào nhau, khó mà phân rõ.
Hai người ngồi yên trên ghế dài, không nói gì với nhau, chỉ lẳng lặng ăn cơm. Thỉnh thoảng sẽ vang lên tiếng cắn bánh quy rùm rụp và tiếng hút mì xào.
Qua một hồi lâu thật lâu, Lục Tân bỗng hỏi:
"Ngươi hiểu ta sao?"
Búp Bê ngậm nửa miếng bánh quy trong miệng, nghiêm túc suy nghĩ một hồi, sau đó vô cùng không cho hắn mặt mũi mà lắc đầu.
Lục Tân mỉm cười vui vẻ: loại cảm giác này thật quá dễ chịu.