Ăn xong bữa khuya, trời cũng đã tối lắm rồi, Lục Tân một mình trở về nhà.
Kỳ thật Búp Bê cũng muốn đi về với hắn, nhưng lại bị tiểu đội vú em "bắt cóc" về căn cứ.
Nhìn ánh mắt điềm đạm đáng yêu của Búp Bê khi bị kéo lên xe, Lục Tân bỗng cảm thấy tình cảnh này thật giống một cảnh trong bộ phim cũ nào đó mà hắn từng xem?
Những kẻ nhà giàu chết tiệt...
Sau khi Búp Bê bị mang đi, hắn lên xe jeep, lái xe bang băng, xuyên qua thành phố đang chìm trong giấc ngủ say.
Không biết có phải vì mình đã can đảm đối diện với bản thân trước mặt cô giáo Tiểu Lộc, hay là do bữa khuya đêm nay mà tâm trạng của hắn tốt hơn rất nhiều.
Lái xe tới dưới tòa nhà cũ, Lục Tân đậu xe ở ven đường, để nguyên chìa khoá lại trên xe. Chiếc xe này là của Đặc Thanh Bộ, tất nhiên phải trả lại cho người ta rồi.
Dù sao mình cũng là người sở hữu tận ba chiếc xe jeep, đâu cần tham một chiếc này của họ?
Xe của Đặc Thanh Bộ, đương nhiên họ sẽ phái người tới lái về, lõ có tên trộm xui Xèo nào dám đánh chủ ý lên chiếc xe này...
Lục Tân thương thay cho gã.
Không vội lên lầu, Lục Tân trước dạo quanh toà nhà cũ một vòng, cẩn thân quan sát khắp bốn phía.
Hồi trước câu bông đùa mình sẽ bốc cả tòa nhà cũ dời đến thành phố Hỏa Chủng với đám Trần Tình đã dọa họ sợ chết khiếp.
Nhưng thực tế thì, làm người đầu têu, sau khi ngẫm nghĩ lại, Lục Tân cũng cảm thấy rất ngạc nhiên.
Đây là một tòa nhà có thật đó.
Từ xi-măng tới gạch, đến nề rồi khung xương thép, tất cả đều là đồ hành thật giá thật đấy. Sao mình có thể di dời nguyên toà nhà từ thành phố này sang thành phố khác được chứ?
Mặt khác, dù mình thật sự có thể dời nó đến chủ thành, nhưng liệu kế hoạch có khả thi không?
Đi quanh toà nhà một vòng, Lục Tân tấm tắc kêu lạ.
Đúng là kỳ quái, rõ ràng toà nhà này đã từng sụp một lần, nhưng nền móng vẫn rất kín kẽ, không có điểm gì khác thường.
Theo tình huống thông thường, cho dù là một cục đá thì khi ở yên một chỗ quá lâu, tới lúc bị người dọn đi rồi thả lại chỗ cũ, cũng sẽ để lại chút dấu vết mới đúng. Nhưng ngạc nhiên là toà nhà cũ này hoàn toàn không có chút dấu vết gì gọi là từng bị di chuyển cả.
"Thật lợi hại..."
Lục Tân cúi đầu nhìn thoáng qua tay phải của mình, khẽ lắc đầu, cảm khái một tiếng.
Ỗ lòng bàn tay phải, chỗ bị đinh đâm xuyên vẫn còn đau ầm ĩ, tựa như có thứ gì đó bin đóng đinh bên dưới đang ra sức giãy dụa, cố thoát ra.
Hắn xoay người lên lầu, bước tới hành lang, hắn phát hiện cảm giác không giống lúc trước.
Không biết có phải vì trước kia đã thấy một mặt quái dị của tòa nhà cũ khi chiến đấu với quân đoàn quái vật tinh thần của Người Giấu Trượng, tạo thành định kiến sâu sắc hay không, mà lúc trước, khi tiến vào tòa nhà cũ, Lục Tân chỉ cảm thấy cả tòa nhà im ắng như đã chết.
Nhưng lần này, hắn lại có cảm giác rất nhộn nhịp.
Rất nhiều đồ vật núp trong góc tối, hoặc sau cánh cửa, khi mình bắt đầu bước chân lên cầu thang, sẽ có vô số thứ xôn xao xuất hiện, sau đó kinh hoảng chạy trốn, hoặc là sợ hãi nhìn mình chằm chằm.
Thậm chí hắn còn nghe thấy tiếng bước chân bình bịch, cũng cảm nhận được dòng khí hỗn độn yếu ớt.
"khụ khụ..."
Thời điểm Lục Tân đặt chân tới lầu bốn, cảm nhận được không khi trên đó quá ầm 1, bèn không nhịn được mà ho nhẹ hai tiếng.
Hành lang hỗn loạn lập tức yên tĩnh trở lại.
Lục Tân thổ nhẹ một hơi, cước bộ nhanh hơn, mau chóng bước tới căn hộ 401, nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào.
Ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn rọi vào mặt, sự âm u lạnh lẽo ngoài hành lang bị xua tan, Lục Tân chớp mắt một cái, hôm nay toàn bộ thành viên đều ở đây.
Em gái đang ôm một con gấu bông đầy mảnh vá, thoải mái nằm ưỡn ra ghế salon xem TV, bên dưới hai chân nhỏ là con gà la hét màu vàng. Con bé hớn hở nhìn chằm chằm TV, thỉnh thoảng lại đè con gà dưới chân một cái cho đỡ chán.
Điều này dẫn tới trong tiếng ngây ngô từ phim hoạt hình, thỉnh thoảng lại xen lẫn vài tiếng hét thảm thiết, quang cảnh khá là đặc sắc.
Cha đang ở trong nhà bếp nấu cơm, nồi áp suất sôi ùng ục, bốc khói nghi ngút. Mẹ không gọi điện thoại nữa, bà nhẹ nhàng đi đi lại lại dọn bàn, đổi khăn trải, trên bàn đã có cơm và một đĩa rau Xào.
"Hả? ?"
Lục Tân nhìn bầu không khí ấm áp trong nhà, cả người không khỏi run rẩy:
"Mọi người định mở tiệc chúc mừng sao?"
"Đúng vậy."
Mẹ quay đầu nhìn hắn, mỉm cười nói:
"Mau đi rửa tay đi, cả nhà chờ mỗi mình ngươi thôi đó"
Lục Tân bỗng thấy hơi xấu hổ:
"Nhưng ta đã ăn rồi..."
"Hửm?"
Mẹ đang đứng cạnh bàn ăn thình lình ngẩng đầu lên, em gái ngồi trên ghế salon nghiêng đầu nhìn hắn, cha trong nhà bếp cũng ló đầu ra.
Cả ba thành viên trong nhà nhìn hắn chằm chằm bằng ánh mắt u oán.
Lục Tân hoảng sợ, vội nói:
"Ta cảm thấy mình vẫn còn ăn thêm được một chút..."
Người nhà lại quay đầu đi đi, tiếp tục bận rộn, bầu không khí lại trở nên ấm áp và tốt đẹp.