Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1549:



Trong liên minh mười hai thành phố Cao Tường, thực lực của Thanh Cảng bây giờ có lẽ chỉ đứng sau chủ thành một chút.

Thậm chí về phương diện ô nhiễm tinh thần, ngay cả chủ thành cũng chưa chắc có thể nhạy bén và phản ứng nhanh như Thanh Cảng.

Dù gì chủ thành cũng không có lĩnh chủ tinh thần mà phải dựa vào các biện pháp khác để duy trì an ninh trật tự.

Còn giáo sư Bạch chính là chuyên gia đứng đầu trong lĩnh vực tinh thần biến dị, còn là nhân vật đầu não của Đặc Thanh Bộ Thanh Cảng. Nhưng người như vậy lại bị một kẻ ngoại lai thần bí tác động ngay trước mặt tất cả dị biến giả và nhân viên nghiên cứu, hơn nữa sự việc còn diễn ra ngay tại chủ thành Thanh Cảng.

Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, toàn bộ Thanh Cảng, thậm chí là những nơi khác bị phóng xạ Thanh Cảng bao phủ, sẽ gặp đả kích lớn tới cỡ nào?

Dù là người có mặt ở đây, chứng kiến đầu đuôi sự việc cũng cảm thấy không thể tin nổi.

Chuyện này vốn chẳng hợp lý chút nào.

Trên đời này lại có người có thể nghênh ngang tiến vào Thanh Cảng, động tay động chân với chuyên gia hàng đầu của họ ư?

Vì vậy giáo sư Bạch mới thẳng tay phủ nhận chuyện này, chứ không phải do ông tham lam muốn dành lấy toàn bộ công lao hướng dẫn khoá tập huấn.

Đương nhiên, việc mất đi quyền lợi được hút thuốc là chuyện ông không bao giờ ngờ tới.

"Khụ, mọi người không cần quá khẩn trương"

Giáo sư Bạch bất đắc dĩ hít sâu một hơi, sau đó ho nhẹ một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Đối diện với ánh nhìn chứa đủ loại cảm xúc phức tạp của mọi người, mặt mày của ông cũng dần trở nên nghiêm nghị và căng thẳng, điều mà trước giờ ông chưa từng để lộ:

"Những điều mà ta vừa giảng trên lớp tập huấn, chắc hẳn mọi người đều đã nghe rõ. Nhớ mau chóng sửa sang và phân tích lại kỹ càng những điểm đó, bởi vì chúng ta vẫn còn rất nhiều việc để làm, không có thời gian chần chờ đâu.

Nghe xong mấy lời này, mọi người lập tức lại thấy hơi căng thẳng.

Có người nhớ lại nội dung mới học trên lớp, mặt mày lập tức tối lại.

Cũng có người, rõ ràng đã đoán được người giảng bài lúc nãy chưa chắc là giáo sư Bạch, nhưng vẫn vô thức lên tiếng hỏi:

"Giáo sư Bạch, những điều ngươi vừa giảng lúc nãy chúng ta còn rất nhiều điểm không rõ..."

Ta cũng đâu có hiểu hết...

Giáo sư Bạch bình tĩnh nhìn lướt qua hắn, làm cho những người khác cũng cảm thấy giật mình.

Sau đó ông mới thở dài:

"Thế nhưng mổ xẻ và hiểu thấu những chuyện này không phải chính là công việc của chúng ta sao? Huống hồ..."

Ông im lặng vài giây, nhẹ giọng nói tiếp:

"Tại giai đoạn mờ mịt này, đã có người.... chỉ rõ phương hướng."

"Vậy chẳng lẽ chúng ta còn lo mình sẽ không cách nào tìm ra đáp án ư?"

"Bây giờ, ta chính thức tuyên bố..."

Tốc độ của ông chậm lại, nói rõ từng chữ, không biết là vì quá nghiêm túc hay là để biểu đạt sự kiên định trong lòng mình:

"Đợt tập huấn lần này sẽ vẫn tiếp tục, chỉ là đề tài sẽ thay đổi, tạm không bàn tới những vấn đề triết học vô vị, cứ dựa theo hắn.... đựa theo hướng đi ta mới giảng cho các ngươi hồi nãy, phân tích và lý luận vấn đề thật rõ ràng, tận đến lúc Thanh Cảng chúng ta có thể nắm được hình thức phía sau rốt cuộc là gì thì mới ngừng."

Nhóm dị biến giả, nhân viên nghiên cứu, nhóm Quải Kiện, tiểu đội vú em và cả binh lính vũ trang, cộng thêm một bộ phận chính khách Thanh Cảng, tất cả đều ngơ ngẩn cả người khi nghe thấy những lời này của giáo sư Bạch. Dần dà, từ gương mặt có hơi mỏi mệt của giáo sư Bạch, họ nhận thấy cảm xúc nào đó đang trỗi dậy, ban đầu còn hơi hỗn loạn, lại từ từ lắng đọng, vẻ kiên định nơi đáy mắt cũng càng thêm sâu sắc.

Ngay cả Lục Tân đang đắm chìm trong sự dao động cảm xúc vô cùng kịch liệt cũng hơi ngẩng đầu lên.

Hắn cảm nhận được những lời giáo sư Bạch nói không chỉ thu hút sự chú ý của những người đang ngồi đây mà còn hấp dẫn tầm mắt của thứ gì đó, nó đang hướng mắt về phía này.

m... ầm!

Một tiếng vang thật lớn đột ngột truyền tới tai những người ở đây. Giờ phút này, họ bỗng cảm thấy đất trời như rung chuyển, sức mạnh tinh thần dao động kịch liệt, ngay giây sau, nó thình lình đổ ập xuống từ trên đỉnh đầu của họ, cảm giác như thể giữa trời bỗng xuất hiện dòng thác to lớn, thình lình giáng xuống đầu, ảo thích vô cùng vô tận chập chờn trong tâm trí.

Cùng lúc đó, Búp Bê lập tức bay cao lên mấy mét, chiếc dù trong tay căng lên, nhẹ nhàng chống đỡ.

Có thể thấy rõ, phần vải căng tròn trên đỉnh dù trong tay Búp Bê bị đè lõm xuống một khúc, như thể có cỗ sức mạnh khổng lồ đang đè nặng lên chiếc dù trong tay cô.

Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?

Rất nhiều nhân viên nghiên cứu ngõ ngàng vì kinh ngạc, qua một hồi lâu mới hồi phục tinh thần, ngẩng đầu nhìn lên.

Còn dị biến giả xung quanh đã sớm hoàn hồn, mỗi người vô thức tản ra bốn phía xung quanh, dọn sẵn tư thế chuẩn bị sẵn sàng để chiến đầu, hai mắt cảnh giác hướng lên trời.

Lục Tân cũng ngẩng đầu lên nhìn, trên mặt hiện rõ vẻ kinh ngạc.

Vừa rồi, hắn cũng cảm nhận được sự xuất hiện đột ngột của cỗ sức mạnh tinh thần kia, vì quá bất ngờ không kịp đề phòng, nên hắn có cảm giác bản thân bị thứ gì đó tập kích.