Nhưng trong một thoáng, sự khó chịu và tạp âm xung quanh như biến mất, khi hắn ngẩng đầu lên, cảnh tượng trước mặt thật sự rất khó tin.
Nhìn từ góc độ của hắn, trên trời, vị trí chếch về hướng nam, có một đôi mắt đang lơ lửng.
Đôi mắt đó xuất hiện giữa bầu trời một cách vô cùng đột ngột, quỷ dị.
Mỗi một con mắt đều cực kỳ to lớn, đồng tử tròn đều, rõ ràng, thủy tinh thể lấp loé ánh lửa.
Trên trời chỉ có một mình đôi mắt này, ngoài ra không còn bộ phần nào khác trên mặt nữa.
Thoạt nhìn, tựa như ông trời chỉ đang mở mắt quan sát Thanh Cảng vậy.
Vấn đề là lúc đôi mắt này nhìn xuống dưới đã lập tức phát động cỗ áp lực tinh thần to lớn, nặng nề kia.
Mặc dù, trong ấn tượng của hắn, đôi mắt này chỉ nhìn thoáng qua tầm một giây, nhưng cảm giác quỷ dị, kinh khủng kia lại tức khắc in sâu vào trong trí óc hắn.
"Chẳng lẽ..."
Tố chất thân thể của các nhân viên nghiên cứu tương đối thấp, nên họ là nhóm hoàn hồn sau cùng.
Thời điểm họ tỉnh lại, các nhân viên nghiên cứu cao cấp của Thanh Cảng lập tức nghĩ tới một điều, sau đó đồng loạt nhìn về phía giáo sư Bạch, mặt mày tái mét, trong mắt chất đầy sự lo âu và do dự, không chắc.
"Đúng vậy..."
Qua hồi lâu giáo sư Bạch mới ôm lấy vị trí trái tim, chậm rãi gật đầu.
Trông có vẻ ông đang đáp mại mọi người, nhưng tầm mắt vẫn luôn dán lên người Lục Tân, như đang cố ý nói cho hắn nghe.
"Nếu ta đoán không sai, cặp mắt vừa xuất hiện trên vùng trời Thanh Cảng kia nhất định đã rút ngắn khoảng cách với Thanh Cảng..."
Từng bộ ngành của Thanh Cảng lập tức bắt tay vào làm việc, tiến hành kiểm tra toàn diện, không bỏ sót bất cứ mặt nào.
Búp Bê cũng bị tiểu đội vú em hộ tống về lại tầng thượng toà nhà vẫn chưa thi công xong nằm bên cạnh tổng bộ Thanh Cảng.
Một người nữa cũng bị hộ tống trở về chính là Lục Tân.
Cũng nhờ vậy mà Lục Tân mới biết chuyện họ đã phát hiện ra trên vùng trời Thanh Cảng xuất hiện một đôi mắt từ trước.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng niềm hy vọng mãnh liệt của đám người giáo sư Bạch lúc giải thích chuyện này cho hắn, như thể đang mong chờ mình sẽ phát hiện ra manh mối giá trị, giúp họ giải thích một chút cái hiện tượng này.
Thế nhưng, nhìn thoáng qua bầu trời trống không hiện tại, Lục Tân cũng cảm thấy chuyện này quỷ quái lạ thường.
Bây giờ hắn chẳng nhìn thấy cái gì cả, thứ duy nhất hắn cảm nhận được là sức mạnh tinh thần ở Thanh Cảng dường như lai nặng nề hơn một chút.
Dường như chính sự xuất hiện chớp nhoáng của đôi mắt kia đã khiến cỗ áp lực nặng nề này giáng xuống vùng trời Thanh Cảng, đổ lên đầu mỗi một người nơi đây.
Cho nên, rốt cuộc đó là thứ gì?
Rốt cuộc đôi mắt kia là thứ gì?
Về chuyện liên quan tới đôi mắt kia, Lục Tân chẳng thể cung cấp chút manh mối có ích gì cho Thanh Cảng. Hắn chỉ có thể nhận lấy trách nhiệm đứng canh bên cạnh đám nhân viên nghiên cứu và bên người Búp Bê, trên tòa nhà còn đang xây dở, lẳng lặng nhìn họ tiến hành kiểm tra, đo lường cỗ phóng xạ tinh thần kỳ lạ vừa xuất hiện khắp thành phố, đồng thời canh phòng xem khi nào thì đôi mắt lại đột ngột hiện ra giữa bầu trời Thanh Cảng lần nữa.
Thế nhưng tính đến hiện tại, hắn đã đứng canh trên mái nhà tận bảy, tám tiếng rồi, tất nhiên trời đã tối, công cuộc kiểm tra toàn diện cũng đã hoàn thành, nhưng cặp mắt kia lại nhất quyết không chịu xuất hiện lần nữa, cho dù là kết quả kiểm tra mới nhất thì cũng chỉ cho ra con số tương đồng với những lần Thanh Cảng kiểm tra trước đó.
Rơi vào đường cùng, Lục Tân chỉ đành thuận lý thành chương ăn một phần cơm hộp rồi chạy suốt đêm về thành phố vệ tinh số 2.
Đợt tập huấn vẫn còn tiếp tục nhưng Lục Tân cần phải chạy về trước một chuyến.
Trong hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, hắn muốn chạy thật nhanh về tìm người thân của mình, đặc biệt là mẹ, để bàn bạc với nhau vài thứ.
Nhưng Lục Tân cũng rất có trách nhiệm, sau khi gặp lại mẹ, việc đầu tiên hắn làm là hỏi thăm về đôi mắt kia.
Hắn đã sớm nhận ra kiến thức của mẹ về các sự kiện thần bí sâu rộng hơn mình rất nhiều.
"Ta cũng không biết"
Ngoài dự đoán của Lục Tân, mẹ lại lắc đầu, đưa ra đáp án phủ định.
"Thật không..."
Lục Tân hỏi vậy bởi vì chính hắn cũng cảm thấy ngạc nhiên với câu trả lời này của mẹ, đồng thời cũng không biết có nên tin lời mẹ nói hay không.
"Ta thật sự không biết"
Mẹ mỉm cười:
"Ngươi biết mà, trước giờ ta chưa từng gạt ai cả."
"Có rất nhiều loại năng lực tinh thần có sẵn đặc tính ngụy trang, lại thêm mấy người bạn già trước kia một là chạy tới, hai là ở chiều không gian khác nhìn trộm thế giới này. Bởi vì đã lâu không gặp, nên dáng vẻ bây giờ của họ chưa chắc đã giống với trước kia. "
"Vậy nên ta quả thực không có cách gì để vừa nhìn thoáng qua đã có thể đoán ra chính xác thân phận của họ"
"Nếu ta có thể cảm nhận chúng trong khoảng cách gần ít nhất vài phút thì may ra..."
Lục Tân sửng sốt, vội hỏi:
"Ngươi có khả năng cảm nhận được chúng?"
"Dĩ nhiên là được rồi"
Mẹ mỉm cười, ngẩng đầu nhìn lên trời, mắt đưa về phía vị trí cặp mắt đó xuất hiện lúc nãy.
Mẹ nói:
"Chỉ cần ta nghĩ ra cách để tiến áp sát lại gần nó, cảm nhận được nó là có thể biết được thân phận của nó, muốn trốn cũng trốn không thoát"
"Vậy..."
Lục Tân trông mong nhìn vè phía mẹ...
"Nhưng ta thật sự không dám đi"