Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1871: Hai Chuyện



Hiển nhiên Lục Tân tạm thời sẽ không về ngay được, thế là hắn suy nghĩ một chút, liền đưa ra một quyết định.

Hắn im lặng đứng lên rời khỏi lều trại, đến khi xác định tiếng của mình sẽ không bị người ngoài nghe thấy thì mới dừng lại. Hắn xuống, nhìn xung quanh mấy cái, sau đó nhặt một tảng đá có dạng sợi dài lên áp vào tai.

Hắn thở sâu một hơi, vừa lén lút nhìn hoàn cảnh xung quanh vừa thấp giọng mở miệng:

"Alo? Chị Năm ấy hả? Ta cảm thấy, có lẽ, chúng ta có thể tin tưởng Số Chín. Hiện tại hắn đã mạnh hơn trước rất nhiều, ngươi có tin hắn đám dùng tay không đánh máy bay không? Ta không có nói chơi... Được được, ta quả thật đã mập đến mức sờ không tới... Nhưng chị Năm, ngươi cảm thấy chúng ta thật sự có thể giúp hắn sao? Đây cũng chính là trọng điểm mà ta muốn nói.

Thật ra hiện tại hắn cũng không biết chúng ta có thể giúp hắn cái gì, cũng không biết hắn đang gặp phải tai họa ngầm. Nói thế nào đây, ta có cảm giác hắn tìm chúng ta, chỉ đơn thuần là vì...

Vì muốn bù đắp cho chúng ta mà thôi... Có tiền! Thật, tiền hắn vô cùng nhiều!"

"Nếu ngươi chuyên nghiệp giống họ thì bây giờ ngươi cũng đã chết."

Trong lúc Mười Bốn gọi điện thoại thì Lục Tân cũng đã đi tới chỗ của vị sát thủ thâm niên kia.

Nhưng hắn cũng không lập tức giết kẻ này như những kẻ khác.

Dù sao những kẻ vừa này một là đến vì muốn mạng mình, hai là vì muốn uy hiếp đám người Mười Chín. Nhưng tên sát thủ trước mặt này lại khác, dù hắn có bắn ra một viên đạn, nhưng Lục Tân rõ ràng cảm nhận được trên viên đạn cũng không có sát ý.

Với lại bắn cũng lệch quá rồi.

Vừa nãy khi hắn bắt viên đạn, cần phải đi thêm hai bước, sau đó duỗi dài tay ra mới bắt được...

Nếu không phải mình nhanh tay bắt được thì cũng không biết là nó đã bay tới phương nào...

Tài nghệ thế này mà còn học theo người ta làm sát thủ bắn tỉa?

Quả nhiên thì nghề nào cũng vậy, đều có mấy kẻ làm xong cho có thế này...

Sát thủ thâm niên nằm trên đất, cơ thể run lẩy bẩy, nhưng gã căn bản là không thể đứng lên hoặc là lăn lộn để chạy trốn.

Áp lực vô hình ép gã dính chặt vào mặt đất.

Không chỉ vì cảnh tượng giết người của con quái vật này quá đáng sợ, mà ngay cả sức mạnh tinh thần vô tình tỏa ra từ người hắn cũng giống như một vùng biển rộng, ép mình tới tận đáy biển mà không thể nhúc nhích một chút nào...

Thật ra gã cũng rất muốn giải thích, mình là một người rất chuyên nghiệp...

Thân là sát thủ cô lang nổi danh vùng hoang dã, gã không phải là người mà đám chạy mô tô la hét ầm trời kia có thể so sánh.

Phát đạn vừa rồi chỉ là do gã run tay...

Nhưng bây giờ bắt gã phải nói làm sao đây?

Nếu dựa theo góc độ chuyên nghiệp để cân nhắc thì tình hình hiện tại, im lặng thừa nhận mình là một tên gà mở không chuyên mới là an toàn nhất?

"Ngoài ra, dù ta biết các ngươi cũng có công việc của riêng mình, nhưng dù sao thì công việc của các ngươi cũng không hợp pháp."

Khi vị sát thủ thâm niên sắp dùi đầu đụng đất thì Lục Tân mới trầm ngâm mở miệng:

"Với lại bây giờ ta vẫn còn việc phải làm, cho nên nếu có lần tiếp theo, không đợi ngươi ra tay thì ta nhất định sẽ tiên hạ thủ vi cường."

"Hiện tại, ta muốn nói với ngươi hai chuyện."

Lục Tân ngồi xổm xuống, nhìn cái ót của vị sát thủ thâm niên một cái rồi đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ.

Sở sát thủ mà giống như sờ mèo.

Động tác này cũng ngay lập tức khiến cho cơ thể của gã sát thủ kéo căng, toàn thân trên dưới đều bắt đầu rút gân.

Nói đến đây, Lục Tân chợt nở nụ cười, giọng nói cũng trở nên ôn hòa hơn:

"Chuyện thứ nhất, chính là hi vọng sau khi ngươi trở về có thể giúp ta truyền một câu vào vòng tròn của các ngươi. Ta biết có người ra giá cực cao để mua mạng của ta, cũng lý giải tâm trạng bức thiết và nóng lòng muốn nhận nhiệm vụ này của mọi người.

Nhưng dù sao mục tiêu của các ngươi là ta, cho nên nhiệm vụ này ít nhiều gì cũng gây ảnh hưởng đến ta. Cho nên nếu có người muốn nhận nhiệm vụ, ảnh hưởng đến ta, thì tốt nhất hãy chuẩn bị tâm lý bị ta giết chết"

Sát thủ thâm niên rất muốn dùng lực gật đầu, nhưng đáng tiếc, phần cổ đã trở nên cứng đờ không thể nhúc nhích.

Không có lời nào có thể hình dung sự khủng hoảng và căng thẳng hiện giờ đang xuất hiện trong nội tâm của gã, thậm chí gã còn cảm thấy có chút hoang đường: Người này thế mà lại thật sự nghiêm túc nói với mình những lời này?

Là thế giới này thay đổi quá nhanh sao?

Mục tiêu nhiệm vụ bây giờ sao mà hiền hòa hữu hảo quá vậy?

"Chuyện thứ hai..."

Lục Tân cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất để có thể câu thông với gã sát thủ.

Sau đó hắn dùng tay nâng cằm của gã lên, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt gã nói:

"Ta muốn bàn một cuộc làm ăn với ngươi."

Mười Bốn và Mười Chín không biết sau khi Lục Tân giải quyết xong đám sát thủ thì đã đi đâu, làm gì. Tóm lại là sau khi trở về thì trông hắn rất vui vẻ, dù hắn đã cố gắng giấu đi, nhưng nụ cười trên mặt chẳng khác gì lúc nhặt được tiền.

"Đừng ngâm lâu như vậy, chân của ngươi phồng rộp hết cả rồi."

Lục Tân cũng không nói vừa rồi mình đã làm cái gì, chỉ nhíu mày nhìn đôi chân còn ngâm trong chậu của Mười Chín.

Hắn ngồi xổm xuống, đặt chân của Mười Chín khỏi chậu, lau sạch sẽ, sau đó ôm vào lều trại.

"Mau ngủ đi, sáng mai còn xuất phát sớm."