Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1872: Dọn Dẹp



Nhìn dáng vẻ chăm sóc Mười Chín của Lục Tân, em gái từ trên lều bò xuống, ánh mắt nhìn hắn có hơi u oán.

Lúc vừa mới tìm được Mười Chín, cô bé quả thật rất vui vẻ.

Nhưng khi phát hiện Lục Tân chăm sóc Mười Chín còn hơn cả mình thì lại bắt đầu cảm thấy ghen tị.

Cô bé treo ngược cơ thể ở trên đỉnh lều, sau đó hữu ý vô tình thả cái chân đen nhánh của mình xuống trước mặt Lục Tân.

"Đừng quậy nữa."

Lục Tân đẩy chân của cô bé ra, sau đó đi khỏi lều.

Mười Chín và em gái tuy đều là chân thực, nhưng người ta ít nhiều gì cũng có cơ thể thật sự, mà em gái thì chỉ là một thể tinh thần...

Thật là, một thể tinh thần thì rửa chân cái gì chứ.

Lục Tân ngồi bên đống lửa vừa ăn vừa thở dài một hơi.

Những tên sát thủ này dù tạo thành một chút bối rối, nhưng vẫn còn chưa đến mức khiến hắn để trong lòng.

Điều khiến hắn quan tâm nhất bây giờ chính là xế chiều ngày mai, họ hẳn là có thể đến được thành phố Khí Thủy.

Số Ba...

Sáng sớm hôm sau, đám người Lục Tân dập tắt đống lửa, thu dọn lều trại và công cụ sau đó tiếp tục lên đường.

Có lẽ lời cảnh cáo hôm qua đã có tác dụng, chuyến đi vào ngày thứ hai rất an tĩnh.

Ít ra thì nếu lấy vị trí của Lục Tân làm tâm, híp mắt nhìn chung quanh thì cũng không còn phát hiện ánh mắt thăm dò nào.

Thế là tâm trạng của hắn cũng trở nên nhẹ nhõm, vặn chặt tay lái, rồ ga chạy thẳng về phía trước.

Còn khoảng nửa ngày nữa thì họ sẽ tới được thành phố Khí Thủy.

Cũng vào lúc đó, khi đám người Lục Tân vừa mới rời đi không lâu thì ở nơi xa xuất hiện một chiếc xe Jeep màu đen.

Trên đỉnh đầu của chiếc xe cũng có một chiếc trực thăng bay theo.

Tiểu đội bảo vệ bí mật của Thanh Cảng mặc đồ phòng hộ nhẹ nhàng kiểu mới nhanh chóng chạy tới khu vực mà Lục Tân đã dừng chân trước đó. Người cầm đầu tên là Trình Huy, hắn nhanh chóng dẫn người đi kiểm tra dấu vết của vụ nổ và thi thể xung quanh, sau khi kiểm tra xong, tất cả mọi người đều rơi vào trầm mặc.

"Dù chúng ta là những nhân viên thân kinh bách chiến, còn được trang bị những vũ khí chuyên nghiệp và tối tân nhất..."

Nhân viên kiểm tra qua hơn nửa ngày mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút sầu não:

"Nhưng loại người có cấp bậc thế này, thật sự cần chúng ta bảo vệ sao?"

Những thành viên khác của tiểu đội bảo vệ cũng cảm thấy buồn rầu.

Điều gì đã khiến cho tiểu đội bảo vệ chuyên nghiệp nhất, thần bí nhất, tiên tiến nhất đau đầu?

Đó chính là cố chủ còn mạnh hơn mình...

"Dọn dẹp chiến trường đi, cái nào cần chôn thì chôn, cái nào cần quét thì quét"

Đội trưởng Trình Huy cũng bất đắc dĩ lắc đầu, đành cho ra một mệnh là là 'dọn dẹp: Sau đó hắn nhanh chóng chải vuốt lại mạch suy nghĩ, nhìn thành viên bên cạnh rồi hạ lệnh:

"Mặt khác, nhanh chóng điều tra xem đêm qua có những tổ chức nào đã ra tay hoặc đã ra lệnh tấn công. Thân phận thật sự, người liên hệ, cùng với tất cả những người có quan hệ với việc này hoặc biết mà không báo thì cũng phải tra ra hết. Sau khi điều tra ra thì lập tức bắt lại! Nếu có ai phản kháng thì trực tiếp đánh chết.dọn dẹp sạch sẽ một chút, dù sao chúng ta cũng không thể ra tay quá nhiều ở phương diện bảo vệ được. Vậy thì việc mà chúng ta cần làm chính là để cho những kẻ kia biết, đám động vào công dân cấp bảy của Thanh Cảng thì sẽ có kết cục gì."

"Chuyện này..."

Nghe ra sự hung ác trong lời của đội trưởng, tham mưu bên cạnh nhỏ giọng nói:

"Lõ đâu khiến cho Thanh Cảng mang danh ngang ngược thì phải làm sao?"

"Ngang ngược?"

Đội trưởng nhịn không được cười một tiếng, nói:

"Thanh Cảng bây giờ cần để cho tất cả mọi người biết nó rất mạnh. Biết cái gì gọi là ngang ngược không? Chính là khi ngươi mạnh tới mức dù làm những chuyện chẳng khác gì giặc cướp nhưng vẫn được người khác gọi là anh hùng!"

"Chỗ này là thành phố Khí Thủy sao?"

Sau khi trải qua hơn bảy tiếng bôn ba thì Lục Tân và đám người Mười Bốn cũng đi tới một cây cầu treo bằng sắt to lớn.

Trong lúc xếp hàng chờ với đội vận chuyển thì Lục Tân tranh thủ thở phào một hơi, tâm trạng cũng khó tránh khỏi việc kích động.

Số Ba đang ở trong thành phố này.

Qua nhiều năm, hắn lại sắp gặp lại một người bạn cũ nữa.

Rất khó để hình dung tâm trạng hiện giờ của hắn.

Lục Tân vẫn luôn nhớ đến những người bạn trước kia của mình, nhưng khi sắp gặp lại thì tâm tình lại khó tránh khỏi việc thấp thỏm.

Dù sao lúc chia tay, tất cả mọi người đều rơi vào một cục diện khá là lúng túng.

Ôm theo tâm trạng thấp thỏm, Lục Tân cầm giấy chứng nhận 'công dân bình thường của Thanh Cảng' cùng với giấy tờ giả mà mình đã nhờ Trần Tinh làm trước khi đi cho Mười Bốn và Mười Chín, đi theo dòng người tiến vào chỗ kiểm tra trên cầu treo.

Khi đứng trước đường phố phồn hoa của thành phố Khí Thủy, Lục Tân im lặng ngẫm nghĩ hồi lâu.

Hắn đang suy nghĩ, mình cần chuẩn bị gì trước khi gặp lại người bạn cũ đã nhiều năm không gặp.

Suy nghĩ một hồi, hắn quyết định, trước tiên đi xử lý hình tượng của mình đã.

Dù gì cũng là đi gặp bạn cũ đó, cho dù thời gian có hơi gấp, nhưng nói thế nào cũng phải đi sửa sang lại bản thân chứ đúng không?

Huống hồ dáng vẻ hiện tại của họ quả thật có hơi kém.