"Ai dẫn ngươi tới đây?"
Hắn ta lẳng lặng đứng đằng sau giá thịt lợn, giọng nói trầm thấp đặt câu hỏi với Lục Tân.
"Số mười bốn"
Lục Tân nhẹ giọng trả lời, ngẩng đầu nhìn số ba nói:
"Ta tới tìm ngươi, bởi vì ta muốn mời ngươi giúp... Rầm..."
Hắn còn chưa nói xong hết câu nói kia thì cơ thể số ba đột nhiên nứt ra.
Phía ngoài cơ thể hắn ta giống như một bộ quần áo bị chia ra kéo mạnh sang hai bên, tróc ra từng mảng. Đồng thời lúc rơi xuống mặt đất, chúng nhanh chóng vặn vẹo biến hình, khối thịt tựa như có được sự sống, giãy dụa mấy cái mới trở nên chết hẳn.
Sau đó một con quái vật gầy go khô quắt bỗng nhiên chui ra từ trong cơ thể này, như ve sầu thoát xác.
Tốc độ nó nhanh đến bất ngờ, rất nhanh đã đến chỗ con lợn được treo bên cạnh, chợt tung người lên, dễ dàng bật đến trên trần nhà.
Sau đó hai chân dài nhỏ của nó dùng sức đạp vào trần nhà một cái, lấy đà bay thẳng về phía Lục Tân.
Móng tay đen nhánh sắc bén có móc câu giống như dao găm mạnh mẽ đâm vào mặt Lục Tân.
"Koong..."
Bức xạ sắc bén của sức mạnh tinh thần chợt tuôn trào giữa lớp lớp lợn chết đang đung đưa.
Giờ phút này, dường như chỉ luồng gió mạnh từ móng vuốt của con quái vật cũng đều có xé rách hai gò má của Lục Tân.
Tốc độ nó rất nhanh, kể cả em gái đang nằm trên trần nhà cảnh giác cũng không kịp ngăn cản.
Em gái chỉ có thể mở to hai mắt nhìn, có phần sợ hãi nhìn con quái vật kia nhào xuống.
Lục Tân không nhúc nhích đứng im ở đó, hai tay đút vào trong túi, để mặc cho cái móng vuốt này cào được vào mặt mình.
Thoạt nhìn dường như hắn không hề có bất cứ ý định né tránh hay đánh trả gì cả.
Nhưng vào lúc móng vuốt sắc bén đến đáng sợ này cách trước mặt Lục Tân cách một centimet thì chợt dừng lại, trong đôi mắt đen nhánh trên khuôn mặt khô gầy quắt lại dường như có vẻ kiêng dè và nghi ngờ khó hiểu, sau đó nó nhanh chóng lộn một vòng quay lại...
"Ta tới để tìm ngươi giúp đỡ, số ba"
Lục Tân nhìn cái bóng kia nhảy về trên tường, cơ thể mảnh mai mà méo mó, thấp giọng nói.
"Giúp đỡ?"
Cơ thể quái dị kia cất tiếng cười lạnh trầm thấp, đầu lưỡi dài nhỏ màu đỏ tươi liếm môi một cái:
"Giúp đỡ gì chứ?"
"Giúp đỡ ta đối phó với lão viện trưởng"
Lục Tân chăm chú nhìn quái vật trên tường, nói khẽ:
"Cũng giúp chính chúng ta, cùng nhau thoát khỏi sự khống chế của hắn với chúng ta."
"Lão viện trưởng?"
Số ba trên tưởng chợt vang lên tiếng cười quái dị.
Cơ thể hắn đột nhiên nhảy từ trên tường xuống, nhanh chóng xông vào trong ngực một con lợn thịt đang bị treo ngược.
Dễ dàng chui vào từ chỗ vết mổ trên lồng ngực con lợn.
Sau đó chỉ thấy cơ thể con lợn chết này đang nhanh chóng vặn vẹo, nhúc nhích.
Giống như sự biến đổi chỉ có thể xuất hiện trong cơn ác mộng, vết mổ màu đỏ tươi chỗ lồng ngực nhanh chóng khép kín lại, giống như chiếc khóa kéo được kéo lên.
Sau đó từ từ bốn chân dài ra lại chia ra biến thành tay chân người.
Đầu lợn cũng đang không ngừng giãy dụa, lỗ tai thu nhỏ lại, cái mũi biến mất, miệng cũng khép lại, đồng thời trở nên bé lại.
Cái đầu lợn to như vậy lại biến thành hình dạng khuôn mặt của con người.
Sau mấy giây, một cái tay vươn lên phía trên tháo bỏ cái móc sắt đang treo mình lên xuống, nó lộn một vòng, rơi xuống mặt đất.
Số ba lại biến về dáng vẻ bình thường mà tuấn tú trước đó một lần nữa.
Dáng người cao lớn đi chân đất đứng trên mặt đất, thậm chí có thể nhìn thấy hắn còn có cơ bụng sáu múi.
"Số chín, ngươi giết ta một lần còn chưa đủ sao? Còn muốn khiến ta bây giờ lại đi chịu chết một lần nữa với ngươi hay sao?"
Số ba nhẹ nhàng ấn ấn kiểu tóc của mình, trong đôi mắt có vẻ đùa cợt nhìn sang.
"Ngươi đã nhìn ra rồi à?"
"Bây giờ ta đã học được mặc quần áo, không giống với con quái vật trước kia nữa đâu..."
"Dĩ nhiên, cũng sẽ không ngốc nghếch giống khi trước nữa"
Đã biết mặc quần áo rồi sao?
Trong lòng Lục Tân thầm suy nghĩ, chợt cảm thấy lời số ba nói không sai chút nào.
Quan sát cẩn thận số ba vào lúc này thì có thể cảm nhận được hắn thật sự không khác gì người bình thường cả.
Da của hắn cũng mềm mịn nhẫn nhụi như họ, thậm chí có thể nhìn thấy lông tơ ngắn và đường vân như thật trên làn da mặt hắn.
Làn da có chút trắng bệch, nhưng điều này cũng chỉ khiến hắn trông có về không quá khỏe mạnh mà thôi.
Cơ thể cao lớn và khuôn mặt tuấn tú, đường cong cơ bắp rắn chắc lại làm cho hắn trông rất mạnh mẽ khỏe mạnh.
Ai có thể ngờ bản chất của thân thể này thật ra lại là một con lợn chết?
Lục Tân quan sát đánh giá tỉ mỉ, thậm chí hắn còn có chút tò mò.
Đây là năng lực gì của số ba?
Sao hắn ta lại có thể biến một con lợn chết thành cơ thể của mình?
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh tinh thần của hắn ta, vừa rồi cũng chính nhờ chuyện hắn có thể cảm nhận được nên hắn mới phát hiện sức mạnh tinh thần trốn dưới vẻ bề ngoài tuấn tú này thuộc về số ba, nhưng, hắn vẫn không thể nào biết được, hắn ta làm như thế nào có thể biến hóa được như này.
Hình như, những đứa trẻ trong cô nhi viện, dù ít dù nhiều cũng đều có chút năng lực mà lẽ thường khó có thể giải thích.