"Ta biết, số ba"
Lục Tân im lặng, trong lòng hắn thầm sắp xếp từ ngữ, nói với số ba:
"Thật ra, lúc trước ta vẫn luôn tìm kiếm các ngươi, nhưng chỉ để tìm được các ngươi, nhìn xem các ngươi sống có tốt hay không mà thôi, chứ không phải muốn tìm các ngươi để nhờ giúp đỡ hay là lý do khác. Những cũng vào mấy ngày trước, ta đã biết một số chuyện có liên quán đến lão viện trưởng kia của chúng ta, biết lão ta vẫn luôn theo dõi sát sao chúng ta, cũng khống chế chúng ta"
"Cho nên ta mới thay đổi mục tiêu, không chỉ muốn tìm được các ngươi mà còn muốn xin các ngươi giúp đỡ."
Hắn nghiêm túc, chẳm chậm nói xong những lời này, khẽ thở dài, nhìn số ba nói:
"Lão viện trưởng rất đáng sợ."
"Chắc hẳn ngươi cũng biết."
"Đáng sợ?"
Số ba cười như không cười nhìn Lục Tân, cơ ngực rung lên, cười lạnh nói:
"Lời này có vẻ không giống lời mà ngươi sẽ nói."
Trong chốc lát Lục Tân không biết nên nói gì.
Sau khi im lặng một lúc, hắn nhìn dáng vẻ số ba trần truồng đứng ở đó, hắn chợt cảm thấy xấu hổ.
"Nếu không thì ngươi vẫn nên mặc quần áo lên trước đi..."
Số ba hơi ngẩn ra một lúc, chợt cười lạnh:
"Ta đã mặc quần áo rồi đấy không phải sao?"
Dù hắn ta nói như vậy, nhưng hắn ta vẫn xoay người lại mở một ngăn tủ ra.
Chỉ thấy bên trong là từng dãy âu phục chỉnh tề ngay ngắn, thậm chí trong đó còn có cả thắt lưng và giảy, đồ lót và bít tất.
Hắn ta tiện tay lấy một bộ, chậm rãi mặc lên người mình, nử nụ cười lạnh nói:
"Quả thực Vương Cảnh Vân rất đáng sợ, trước đây ta đã từng đánh lén lão ta, kết quả lại bị lão ta treo trong tủ lạnh, ở cạnh lợn chết cả đêm. Nhưng..."
Hắn ta đóng cúc áo phía trên cùng của áo sơ mi, bắt đầu thắt caravat, đồng thời hắn ta nhìn về phía Lục Tân:
"Ngươi thì không đáng sợ sao?"
"Ta..."
Lục Tân vô ý thức mở miệng, lại có phần nghẹn lời.
"Năm đó, ngươi lại có thể tự tay móc trái tim ta từ trong mồm ra...
Số ba nở nụ cười lạnh, nhẹ nhàng vỗ một cái vào vị trí trái tim mình:
"Bây giờ trái tim trong này đã không phải trái tim nguyên trạng ban đầu, có đôi lúc ta cũng không nhịn được sẽ nghĩ sau khi trái tim móc ra một lần nữa, liệu nó có còn là trái tim của chính bản thân ta hay không?"
"Những điều này tất cả đều là ngươi ban cho."
Hắn ta vừa nói, vừa tháo caravat xuống, thắt lại một lần nữa, ánh mắt hắn ta nhìn Lục tân cũng trở nên âm u:
"Quả thực đúng là lão viện trưởng rất đáng sợ, nhưng ngươi cũng đáng sợ giống lão ta. Số chín, vừa rồi ta kịp thời dừng tay lại không phải do ta không hận ngươi..."
Khóe miệng hắn ta khẽ giật, giọng nói phát ra có phần lạnh lẽo:
"Mà là do ta vẫn sợ ngươi giống như trước đây... Ta..."
Nghe thấy lời số ba nói, Lục tân lại im lặng, một lúc lâu sau mới nói:
"Ta đã khác trước rồi..."
Nhưng đối mặt với câu giải thích này, số ba lại chỉ cười lạnh.
Đến ngay cả Lục Tân cũng chợt cảm thấy câu giải thích này của mình dường như có phần vô lý.
Vì vậy hắn trầm ngâm suy nghĩ một lúc, hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên:
"Số ba, chúng ta có thể tìm một chỗ tâm sự nói chuyện hay không?"
"Tâm sự nói chuyện?"
Số ba cau lông mày, trên khuôn mặt hắn ta chỉ có nụ cười mỉa mai.
"Đúng thế"
Trước khi hắn ta nói từ chối, Lục Tân cướp lời nói trước:
"Tìm chỗ nào tốt một chút, chúng ta ngồi xuống tâm sự nói chuyện chút."
"Ta mời khách"
Hắn nở nụ cười với số ba:
"Không chỉ có mình ta tới đây mà còn có tiểu thập thất, tiểu thập cứu, còn có số mười bốn"
"Thập thất?"
Rõ ràng là số ba có phần ngõ ngàng, dường như hắn ta có phần ngoài ý muốn.
Nhưng hắn ta không hỏi thêm về vấn đề này, hắn ta chỉ nhìn về phái Lục Tân đang có phần thấp thỏm, lo lắng, ánh mắt nhìn hắn ta có vẻ mong đợi.
Sau mấy giây im lặng, hắn ta chợt cười lạnh một tiếng:
"Được thôi, nhưng ngươi phải tìm chỗ nào rộng một chút"
"Được"
Trong lòng Lục Tân có hơi kích động, lập tức đồng ý.
Sau khi đồng ý, hắn mới có chút tò mò, không biết vì sao hắn ta lại cố ý nói rõ là muốn "Chỗ rộng một chút".
"Dù ta hận ngươi lại sợ ngươi, nhưng dù sao thì chúng ta cũng có quan hệ đã từng cùng nhau bị người khác làm thí nghiệm"
Lúc này số ba đã thắt dây giày, nở nụ cười có về uể oải mệt mỏi:
"Cho nên, dù sao cũng phải để ngươi nhìn thấy người nhà của ta"
"Người nhà?"
Lục Tân có phần kinh ngạc:
"Số ba cũng có người nhà rồi sao?"
Những chuyện xảy ra sau đó thật sự khiến Lục Tân cảm thấy như đang nằm mơ.
Hắn và số ba đi ra khỏi xưởng thịt, tụ họp với đám người số mười bốn, nhưng biển hiện của số ba lại rất lạnh nhạt.
Hắn ta lạnh lùng nói ra địa chỉ của một khách sạn, để Lục Tân đi qua đó trước đặt trước gian phòng lớn nhất.
Còn hắn ta thì quay đầu chui vào trong xe thể thao màu lam, chỉ trong chốc lát đã đi mất dạng.
Lục Tân và số mười bốn còn có tiểu thập cửu ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng chỉ có thể dựa theo địa chỉ số ba để lại mà tìm đi qua đó...
"CMN..."
Đây là cảm nhận đầu tiên của Lục Tân sau khi đến đó.
Địa chỉ số ba cho lại là một khách sạn xa hoa cao cấp nhất trong thành phố vệ tinh này.
Gian phòng lớn nhất kia lại có thể ngồi hai đến ba mươi người, mức chi phí thấp nhất đã lên tới ba ngàn đồng tiền!