"Đã nhìn thấy"
Lục Tân cũng ngậm một điếu, khẽ gật đầu:
"Ta cũng có thể hiểu được, số ba"
"Vì ta cũng có người nhà giống như ngươi vậy, tuy số lượng không nhiều băng ngươi nhưng cũng hạnh phúc ấm áp như nhà của ngươi vậy."
"Cho nên, chăm sóc tốt người nhà của ngươi đi"
"Hửm?"
Số ba quay đầu nhìn Lục Tân một lúc, ẩn sâu trong đôi mắt có màu tro tàn lóe lên tia sáng kỳ dị.
"Không có chuyện gì, chăm sóc cho gia đình của mình càng quan trọng hơn"
Lục Tân cười nhìn hắn ta, hắn vươn tay ra:
"Có giúp hay không không quan trọng, quan trong là tới để thăm ngươi."
"Nhìn thấy ngươi sống tốt, ta rất vui vẻ, số ba."
Số ba hơi ngẩn ra.
Đôi mắt màu tro tàn của hắn nhìn chằm chằm vào Lục Tân, dường như hắn ta đang muốn tìm kiếm một thứ gì đó khác.
Nhưng nụ cười của Lục Tân rất chân thành, hắn vươn tay ra, nhìn hắn ta chăm chú.
Một lúc lâu sau, hắn ta cũng không bắt tay Lục Tân, mà hắn ta chợt nở nụ cười lạnh, ném điếu thuốc mới hút hai lần xuống đất.
Quay người đi vào phòng:
"Ăn xong bữa cơm này rồi, mối thù ngươi giết ta coi như xóa bỏ."
Lục Tân nhìn đầu thuốc lá số ba giẫm tắt, có phần thẫn thờ.
Trong lúc nhất thời trong lòng hắn xuất hiện cảm giác nhẹ nhõm, hắn bước nhanh đi theo sau số ba:
"Còn cần gọi thêm đồ ăn nữa không?"
"Ta mang đủ... Tiền!"
Sau khi tốt nghiệp, mọi người đều đã có cuộc sống khác nhau.
Ý của số ba đã rất rõ ràng.
Là bạn học đã từng có thù cũ, vậy mà vào lúc hắn tìm được hắn ta thì hắn ta lại bằng lòng dẫn người nhà của hắn ta theo để cho hắn nhìn mặt, điều này đã đủ chứng minh thành ý của hắn ta.
Cho nên, Lục Tân cũng không tiếp tục dừng lại ở vấn đề khác ngoài việc gặp nhau.
Hắn chỉ muốn tìm số ba để trò chuyện một lúc, bây giờ, mặc dù hai người không nói nhiều lời với nhau nhưng qua cuộc trò chuyện này đã rất hiểu nhau.
Lão viện trưởng quả thực rất đáng sợ.
Nhưng sao hắn lại có thể yêu cầu số ba vứt bỏ người nhà, cùng hắn đối phó lão viện trưởng cơ chứ?
Có lẽ không đối phó lão viện trưởng thì mọi người ai ai cũng không thể nào thoát khỏi sự khống chế của lão ta?
Nhưng Lục Tân bằng lòng thay bọn họ đi đối phó lão ta, cho dù hắn có được nhiều hay ít sự giúp đỡ đi chăng nữa.
Đây là lời hứa hẹn của chính bản thân hắn khi trước, chỉ có thể mà thôi...
"Kê như số ba thế mà đã có gia đình của mình, thật sự không ngờ đấy..."
Sau khi ăn cơm xong, số ba dẫn người nhà của hắn ta vui vẻ rời đi.
Lục Tân trả tiền, từ chối khéo lời mời hắn đi đến nhà bọn họ ngồi chơi của vợ số ba, thậm chí còn từ chối lời đề nghị tá túc tại đó một đêm, hắn dẫn theo số mười bốn, em gái, trong ngực bồng tiểu thập cửu, im lặng đi trên đường phố thành phố vệ tinh đời đầu thành Khí Thủy.
Đèn đường lờ mờ, trong lòng mọi người cũng hơi xúc động, nhất là số mười bốn, hắn ta không ngừng cảm thán.
Cuộc sống hiện tại của số ba là điều mà mỗi người bạn học đều không hề ngờ tới.
"Ngươi còn không biết xấu hổ nói..."
Chỉ là trong lòng Lục Tân cũng cảm thán giống bọn họ nhưng nghe thấy tiếng số mười bốn thì có chút tức giận.
Số ba dẫn theo người nhà đến lừa hắn một bữa cơm thì cũng thôi đi, thế mà số mười bốn cũng a dua theo, gọi liền ba suất phật nhảy tường, rượu đắt như vậy mà hắn lại uống cứ như uống nước lã, rót rượu cho ba vợ của số ba đến nỗi mặt đỏ tía tai, cuối cùng hắn ta lại còn gói vài món mang về... Quá đắt rồi!
"Ta cũng không có cách nào mà cửu ca..."
Cái mông của số mười bốn bị hắn đá, hắn ta vội vàng kêu oan:
"Ngươi không biết ánh mắt số ba nhìn ta vừa nãy đâu, không hề có chút gì là thân mật khi bạn học cũ gặp nhau, trái lại còn có phần lạnh lẽo đấy, không tiếp đón tốt ba vợ hắn, ta sợ hắn sẽ tìm ta gây phiền phức... Hơn nữa, tại sao ánh mắt số ba nhìn ta lại kỳ quái như vậy chứ... Cửu ca, ngươi không nói cho số ba biết là ta dẫn ngươi qua đây đấy chứ?"
"Hửm?"
Lục Tân hơi ngơ ngác một lúc, lập tức lắc đầu:
"Không nói"
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi..."
Số mười bốn liên tục gật đầu, nghi ngờ nói:
"Nhưng ta vẫn cảm thấy số ba cứ là lạ sao đó..."
Nói xong, ánh mắt hắn ta có phần cảnh giác:
"Cửu ca, ngươi cảm thấy hắn như này không có vấn đề gì chứ?"
"Ta cảm thấy không có vấn đề gì cả..."
Lục Tân biết số mười bốn không nhìn thấy cảnh tượng số ba "Thay quần áo", hắn cũng không nói ra.
Hắn không biết có phải số mười bốn có năng lực đặc biệt hay không, không biết hắn ta có thể nhìn ra bí mật dưới vẻ ngoài tuấn tú mặc âu phục đi giày da của số ba hay không.
Nhưng hắn thầm nghĩ, vẫn khẽ gật đầu.
"Chuyện này..."
Rõ ràng số mười bốn có phần ngoài ý muốn, hắn ta nhỏ giọng nói với Lục Tân:
"Ngươi lại không nhìn ra thật à?"
Lục Tân không hiểu nhìn hắn ta, chỉ thấy số ba trừng mắt nhìn hắn, dáng vẻ rất có hàm ý.
"Ta cảm thấy, chuyện này dường như cũng không có gì cả?"
Lục Tân nhìn ra được hắn ta đang thăm dò mình, hắn cười cười:
"Mỗi người ai cũng phải mặc quần áo không phải sao? Trên thế giới này, thứ trước đây mặc xác động vật lên người cũng không phải ít mà... Số ba vẫn thuộc vào loại mặc khá là đẹp..."