Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1878: Người Nhà



Ba ngàn...

Trong lòng Lục Tân xuất hiện một cảm giác khác lạ, lần đầu tiên hắn biết lại có nơi ăn một bữa cơm thôi đã mất ba ngàn đồng tiền.

Nhưng ngay sau đó, lại có chuyện khiến hắn "Cmn" một lần nữa.

Vậy mà số ba lại không hề lừa gạt người khác, hắn ta thật sự dẫn theo người nhà của mình đến đây.

Đầy đủ cả nhà.

Trong đó, có một người phụ nữ dịu dàng là vợ của hắn ta.

Trong ngực vợ hắn ta ôm một đứa bé chính là con của cô ấy và số ba.

Trong đám người đó lại có một cô gái và một thiếu niên là con của vợ hắn ta với chồng trước.

Bên cạnh họ có hai người già đi theo là ba vợ và mẹ vợ của hắn ta.

Cả nhà đi theo bên cạnh ba vợ mẹ vợ là cả gia đình em trai của vợ hắn ta.

Mọi người cả gia đình đó đông đủ ngồi xuống, sau đó số ba liền gọi người đến để gọi món.

Cách hắn ta gọi món là từ món đắt nhất đến món rẻ nhất, phật nhảy tường giá ba trăm đồng một suất, hắn ta gọi mỗi người một suất.

Ngay cả vợ của hắn ta cũng cảm thấy có hơi ngại, khuyên hắn ta đừng gọi món đắt như vậy.

Nhưng số ba lại cười lạnh lườm Lục Tân:

"Không sao, là người bạn học này của ta thiếu nợ ta..."

Lục Tân chỉ có thể thành thật ngồi trên chiếc ghế người trả nợ, ngồi bên trái là ba vợ của số ba, bên trái là mẹ vợ của hắn ta.

Em gái, tiểu thập cửu, số mười bốn cũng đều ngoan ngoãn ngồi bên bàn.

Trải qua sự ảnh hưởng sức mạnh huyễn hoặc của Lục Tân, lúc này các cô ấy trông đều rất bình thường.

Trên người tiểu thập cửu không nhìn thấy vết sẹo, nhìn qua thì chỉ là một cô gái nho nhỏ gầy gò.

Ngay cả dao ăn mà bình thường cô vẫn luôn thích cầm trong tay cũng được sức mạnh huyễn hoặc che giấu, để người khác không nhìn thấy được.

Em gái cũng đã có thực thể, mặc váy nhỏ xinh đẹp, trên đầu còn đội một chiếc mũ che nắng màu trắng.

Người nhà của số ba đều không nhìn ra chút khác thường gì.

Trước đây, dù như thế nào thì Lục Tân cũng không thể ngờ được rằng người nhà của số ba đều là người bình thường.

Những người này còn bình thường hơn cả người bình thường.

Bình thường đến nỗi nghe thấy Lục Tân là bạn học của số ba thì vô cùng nhiệt tình lôi kéo tay hắn hỏi hắn bây giờ ở đây, làm công việc gì.

Lúc Lục tân thành thành thật thật nói mình đang chủ công ty buôn bán thì thậm chí bọn họ còn có phần khoe khoang nói bây giờ số ba là công chức, hơn nữa tuổi còn trẻ đã làm đến chức thư ký sở trưởng, nhưng chuyện này cũng không có gì, đều là do lãnh đạo khen ngợi bla bla...

Lục Tân cũng chỉ đành cầm bắt lên, nói khi còn bé đã biết hắn là người rất có tiền đồ.

Sau đó vô ý cởi cúc tay áo ra, để lộ chiếc đồng hồ hai mươi vạn.

Đáng tiếc là số ba và đám người nhà của hắn ta dường như đều không hề nhận ra...

Suy nghĩ kỹ một lúc, đây là lần đầu tiên khi hắn gặp mắt trẻ con của cô nhi viện cảm thấy tâm trạng hơi sa sút.

Sự phát triển của số ba hiện tại dường như quả thực tốt hơn hắn một chút...

Không phải công nhân vệ sinh, cũng không phải viên chức nhỏ ở tầng lớp thấp nhất, mà là làm thư ký của sở trưởng ở sở hành chính thật.

Hắn còn chưa lĩnh chứng với Oa Oa, mà hắn ta đã có ba đứa con.

Đương nhiên, hắn cũng không cần phải tự tỉ.

Dù số ba đã lăn lộn đến chức thư ký của sở trưởng sở hành chính thành Khí Thủy, nhưng hạng mục một tỷ thì không chắc chắn hắn ta đã tham dự.

Halzz...

Lục Tân lắc đầu, ném tạp niệm ra khỏi đầu óc.

Hắn quay đầu nhìn về phía số ba, chỉ thấy hắn ta một tay ôm con, một tay khác đang rót rượu cho ba vợ.

Cảm giác hạnh phúc và hơn người tăng cao.

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện số ba lúc này đang vui vẻ hòa thuận với mọi người nhà này là một con quái vật khoác lên cơ thể lợn chết, dường như nó lại khiến Lục Tân cảm thấy một cảm giác quái dị khó nói thành lời, tựa như cảm giác bứt rứt khó chịu của con kiến đang bò trong lòng.

Nhưng hắn cũng không nói gì thêm.

Vì hắn nhìn thấy sự chăm sóc của số ba dành cho người nhà, ánh mắt của hắn ta khi nhìn vợ đều là sự dịu dành đến chân thật.

Điều này khiến người ngoài như hắn dù chỉ chất vấn thôi cũng sẽ cảm thấy rất quá đáng.

Rượu Mao Đài cất giữ từ thời đại tiền văn minh giá hơn một ngàn đồng một bình được mang lên mấy bình.

Đám người ba vợ và em vợ của số ba dưới sự ám chỉ của số ba dường như cũng liều mạng uống như không cần tiền.

Điểm quan trọng là ở chỗ số mười bốn cũng uống cùng.

Lúc đầu Lục Tân nghĩ cứ để hắn ta uống chút đặc sản thành Khí Thủy là được rồi, dù sao cũng đã béo như vậy.

Rượu này rất nhanh đã khiến Lục Tân cảm thấy có chút men say.

Sau khi qua ba lần rượu, số ba nhìn ra hiệu cho Lục tân, đi lên sân thượng của khách sạn nói chuyện phiếm.

"Ngươi nhìn thấy rồi chứ?"

Số ba ngậm thuốc lá tơ vàng cầm trên quầy khách sạn, mặc áo sơ mi tây trang màu trắng, uể oải nói.

Chỉ một câu đơn giản như vậy nhưng Lục Tân lại hiểu rất rõ ý của hắn ta.