Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1881: Năng Lực Của Mười Bốn



Lúc này hắn ta mới lắc đầu nói:

"Cửu ca, nói thật nhé, ta biết cũng chỉ có mấy người như vậy."

"Nhưng muốn tìm số mười hai có lẽ là không thể, hắn ta là người biết lẩn trốn nhất trong số những người này của chúng ta..."

"Bây giờ người mà ta biết..."

Hắn ngừng lại một lúc, sau đó hắn có phần do dự mở miệng nói:

"Cũng chỉ có chị năm..."

"Chị năm..."

Lục Tân có phần ngõ ngàng một chút, tâm trạng có chút biến động:

"Số năm?"

Trong đầu hắn không khỏi lóe lên bóng dáng một cô gái trẻ xinh đẹp sức chiến đấu mạnh mẽ.

Tâm trạng hắn lập tức trở nên kích động, có thể tìm được số năm cũng là một chuyện cực kỳ tốt, hơn nữa trong trí nhớ của hắn về cô nhi viện thì người phụ nữ hung dữ này luôn là vua trong đám trẻ con, trong cô nhi viện nhiều đứa trẻ đều vô cùng tin tưởng cô ta, dựa dẫm vào cô ta.

Cô chăm sóc những đứa trẻ khác như người chị cả, không phân cao thấp với cô giáo Tiểu Lộc lúc đó...

"Ngươi... Ngươi đừng vui mừng vội..."

Số mười bốn thấy dáng vẻ của Lục Tân, biểu cảm có chút đau khổ:

"Tình tình của chị năm ngươi còn không biết hay sao?"

"Chuyện này..."

Lục Tân lại trở nên im lặng một lúc, hắn nhớ lại tính tình của số năm lúc đó đúng là rất nóng nảy.

Số lần cô ta ra tay đánh nhau với người khác là nhiều nhất.

Thậm chí nói cô ta là người cuồng bạo lực cũng không đủ, trong đám trẻ con ở cô nhi viện gần nha đứa trẻ nào cũng từng bị cô ta đánh.

Ngoại trừ hắn.

Đến ngay cả số ba, cũng đã nói rõ với hắn rằng, vì chuyện năm đó mà hắn ta hận mình, nói gì đến số năm có tính tình nóng nảy?

Trong lòng hắn có phần hụt hãng, nhưng Lục Tân suy nghĩ một lúc lâu, vẫn thở dài.

Hắn nhìn số mười bốn chăm chú:

"Ta biết, có lẽ cô ấy vẫn còn đang tức giận vi chuyện năm đó, nhưng ta vẫn muốn gặp cô ấy một lần... Chí ít, nhìn xem cô ấy bây giờ lớn lên ra sao, cho dù cô ấy có thể giúp ta hay không, có thể gặp một lần ít nhiều gì cũng sẽ khiến ta cảm thấy yên lòng đôi chút"

"Vậy thì..."

Số mười bốn im lặng một lúc, chợt ngẩng đầu, trên khuôn mặt mập mạp có vẻ nghiêm túc.

"Nếu ngươi đã chuẩn bị tâm lý xong, bây giờ ta có thể dẫn ngươi đi tìm cô ấy luôn"

"Hửm?"

Lục Tân hơi kinh ngạc, chợt có chút vui mừng:

"Thật sao?"

"Đương nhiên!"

Vẻ mặt số mười bốn nghiêm túc, giọng nói có phần nhỏ lại:

"Nhưng cần trả giá rất lớn."

Lục Tân ngồi ngay ngắn lại, dập tắt thuốc:

"Ngươi nói đi"

Không khí trong phòng đã có chút căng thẳng.

Nhưng Lục Tân đã chuẩn bị sẵn tâm lý, bất kể cái giá phải trả lớn đến bao nhiêu...

Trong bầu không khí căng thẳng, số mười bốn đến gần Lục Tân, nhỏ giọng nói:

"Trước tiên ngươi cho ta vạn đồng tiền, mua một chiếc điện thoại, sao nào?"

Lục Tân im lặng, một lúc lâu sau mới kinh ngạc nói:

"Điện thoại?"

"Đúng vậy!"

Số mười bốn nghiêm túc nói:

"Không có điện thoại thì gọi điện thoại thế nào được?"

"Cho nên, bây giờ cách ngươi có thể tìm được cô ấy ngay lập tức chính là gọi điện thoại cho cô ấy?"

"Đúng rồi..."

"Sau đó ngươi mua điện thoại cần vạn đồng tiền?"

"Điện thoại kiểu mới rất đắt..."

Lục Tân hít một hơi thật sâu, hai tay hắn nắm chặt lại vang lên tiếng khớp răng rắc, một tay hắn mơ hồ trắng bệch lại, một tay biến thàn màu đen. Áp lực trong bầu không khí dường như vô hình trung tăng lên.

Sau đó hắn nở nụ cười ôn hòa, nới với số mười bốn:

"Ngươi có biết chỉ riêng hôm nay số tiền bo bỏ ra là bao nhiêu không hả?"

Số mười bốn ngỡ ngàng, rất nhanh trên mặt hắn ta có mồ hôi lạnh chảy xuống.

Hắn ta có phần chột dạ nói:

"Chuyện đó, thật ra, dùng kế hoạch dự bị cũng có thể tìm được chị năm..."

Lục Tân nói:

"Đi"

"Được rồi được rồi..."

Số mười bốn chậm chạp đứng lên, chạy chậm đến trước TV của khách sạn, khe khẽ gõ gõ vào màn hình nói:

"Lệch ra?"

"Chị năm ngươi ở đâu?"

"Hả? ?"

Vốn dĩ Lục Tân có chút tức giận, cũng chợt bị hành động kỳ quái của số mười bốn thu hút sự chú ý.

Là bạn học đã lâu không gặp, mặc dù số mười bốn béo hơn chút, lì lợm hơn chút, ăn nhiều hơn một chút, uống cũng nhiều hơn một chút, lúc ngủ chiếm nhiều chỗ hơn, tiếng ngáy to hơn chút...

Nhưng dĩ nhiên hắn sẽ không hẹp hòi với hắn ta.

Chỉ có điều chỉ vì chuyện gọi điện thoại mà đặc biệt đi mua điện thoại hơn một vạn có chút quá đáng, thế nhưng hắn cho hắn ta mượn một cái điện thoại di động gọi một cuộc cũng không sao cả.

Nhưng hắn ta lại không cần mượn đến điện thoại?

Trực tiếp gọi bằng TV?

Với kiến thức Lục Tân có được đến hôm nay cũng cảm thấy chuyện này có phần ly kỳ và không thể tin nổi.

Điều càng làm cho hắn không ngờ là sau khi số mười bốn gọi điện thoại, những rung động kỳ lạ lan ra trong trạng thái không thể tin được khó có thể phát hiện ra, bất chợt trên TV bắt đầu xuất hiện bông tuyết chuyển động, ngọn đèn nhỏ màu đỏ phía dưới cũng được xếp thành hàng phát sáng lên.

Thế nhưng Lục Tân nhìn thoáng qua chỗ đầu cắm TV, phát hiện TV thậm chí còn không cắm điện.

Hắn không khỏi trầm ngâm suy nghĩ, nhìn về phía màn hình TV, theo bản năng eo hắn cũng hơi ưỡn thẳng lên.

Bông tuyết trên màn hình lấp lóe khoảng chừng năm sáu giây.

Sau đó, đột nhiên tất cả các bông tuyết đều đồng thời lấp lóe, thay đổi sang một hình ảnh vô cùng rõ ràng.