Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1882:



Hình ảnh sắc nét đến nỗi dường như tất cả đều đang ở ngay trước mắt hắn.

Sau đó, Lục Tân nhìn thấy một người đàn ông lưng gù, nếp nhăn hẳn sâu trên khắp khuôn mặt, đôi mắt đờ đẫn, ngơ ngác nhìn màn hình.

Trong nháy mắt khi bóng người này xuất hiện, trái tim Lục Tân cũng đập mạnh hơn, nhưng hắn lập tức nhíu mày trong vô thức, nghi ngờ nhìn thoáng qua số mười bốn đứng bên cạnh TV, bởi vì hắn rất chắc chắn đây không phải số năm.

Số năm là một thiếu nữ sáng như trăng...

"Chị năm, chị năm..."

Nhưng khi số mười bốn nhìn thấy người đàn ông kia xuất hiện trên màn hình TV, ngay lập tức hắn ta lại trở nên kích động.

"Quá tốt rồi, ngươi chịu gặp mặt... Mau tới đây, mau tới đây, ngươi xem đây là ai?"

Vừa nói hắn ta vừa chỉ vào Lục Tân.

Tâm trạng của Lục Tân đã vô cùng nghi ngờ, hoàn toàn không nhìn rõ.

Nhưng cũng vào lúc này, gương mặt trong màn hình kia bắt đầu lui về phía sau, cũng đã có thể nhìn thấy khung cảnh phía sau đối phương thông qua màn hình. Đó là một phòng thí nghiệm, khắp nơi đều là vải nhựa nửa trong suốt treo rủ xuống và dụng cụ cũ kỹ nhưng lại rất tinh vi, còn có thể nhìn thấy một bàn giải phẫu ở trung tâm của khung hình, phía trên có một người bị trói gô lại, trong miệng còn bị nhét quả bóng.

Khi nhìn thấy người này, ngay lập tức Lục Tân càng giật mình hơn, kêu lên trong vô thức:

"Số tám?"

Số tám ban đầu đã đồng ý giúp hắn đi tìm những đứa trẻ này về, sao hắn ta lại bị trói ở đây?

Số tám bị trói trên bàn giải phẫu, dường như cũng thông qua hình ảnh nào đó mà nhìn thấy hắn, lập tức kích động.

Hắn ta nằm trên giường không ngừng giãy dụa, kích động cầu cứu Lục Tần.

"Như này là có chuyện gì?"

Lục Tân có phần khẩn trương, không khỏi đứng lên, đi hai bước về phía màn hình TV.

"Ha... ha..."

Nhưng cũng vào lúc này, trong hình ảnh xuất hiện lúc đầu kia, người đàn ông lưng còng chợt cười lên hai tiếng.

Điều ngoài dự đoán chính là giọng của hắn ta lại có vẻ trầm lắng khác lạ, giọng nói mang theo sự dịu dàng đặc trưng của phái nữ.

Hơn nữa Lục Tân còn cảm thấy tiếng cười này rất quen tựa như đã từng có trong trí nhớ.

Hắn ta vừa cười vừa lùi về phía sau mấy bước, xoay nửa người, Lục Tân chợt kinh sợ.

Trên lưng người đàn ông lưng còng kia có một bé gái đang nằm sấp trên đó.

Cô ấy có khuôn mặt dịu dàng, vẻ mặt lạnh lùng, và, tứ chi vặn vẹo lại nhỏ gầy.

Cánh tay và chân đều quặp chặt vào lưng người đàn ông lưng còng kia, được cố định lại bằng những vật không biết tên.

Chỉ có một cái đầu có thể tự do chuyển động, bây giờ cái đầu đó đang nghiêng nghiêng nhìn vào trong tấm hình.

"Số chín, nhìn thấy ta ngươi có thấy vui vẻ không?"

Hình ảnh quái dị này cùng với chuyện số ba đột ngột xuất hiện trước mắt khiến Lục Tân có đôi chút bất ngờ không kịp chuẩn bị.

Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn không hề có sự vui sướng khi được nhìn thấy số năm một lần nữa, trái lại hắn còn có cảm giác quái dị không nói thành lời.

Sao số năm lại thành ra thế này?

Với cả sao số tám lại nằm trên bàn giải phẫu trước người cô ấy?

"Ha ha, dáng vẻ bây giờ của ta rất quái dị đúng không?"

Ngay khi Lục Tân kinh ngạc, còn chưa kịp trả lời thì trên gương mặt thanh tú kia đã nở một nụ cười lạnh.

Chợt, cơ thể cô ấy hơi co rúm lại, tựa như đang ra mệnh lệnh gì đó, người đàn ông cõng cô ấy cũng đã chuẩn xác cầm tạp dể màu trắng ở bên cạnh lên, buộc ở trước người, sau đó cầm dao giải phẫu và khay lên, đi về phái giường số tám đang nằm.

"Ô... ô... Ô..."

Trong nháy mắt số tám giãy dụa mạnh hơn, nhìn về phía Lục Tân cầu cứu.

"Ngươi..."

Lục Tân cũng không lo được cô ấy nói gì nữa, hắn vội la lên:

"Đây là có chuyện gì? Ngươi định làm gì số tám?"

"Cũng không có gì cả!"

Số năm thờ ơ nói, người đàn ông bị cô ấy khống chế hai cánh tay cầm dao phẫu thuật mài nhẹ vào nhau lóe ra tia lửa.

"Ta định mở đầu tên này ra, giúp hắn sửa đổi một số dây cung thần kinh"

Giọng nói của số năm truyền từ TV ra ngoài rất rõ, nghe giống như đang nói chuyện trực tiếp:

"Nhìn xem có thể trị giúp hắn ta bệnh thích xem vào chuyện của người khác xong lại cáo trạng hay không. Ha ha, nếu như không phải do hắn ra rảnh rỗi không có việc gì làm, nhất định phải đi Thanh Cảng tìm ngươi, sao ngươi lại nhớ tới những người đã từng chết một lần như chúng ta chứ? Sao lại chạy tới quấy rầy cuộc sống của chúng ta, tìm chúng ta nhờ giúp đỡ chứ? Tên này đầu toàn cơ bắp thậm chí còn ngu ngốc chạy đến trước mặt ta nói rằng, muốn dẫn ta đi Thanh Cảng tìm ngươi..."

Lục Tân có phần kinh ngạc, chợt hiểu lý do vì sao.

Vào lúc số tám giúp hắn làm thuyết khách nên mới bị số năm trói lại luôn?

Nhất thời hắn có chút căng thẳng.

Hắn vội vàng nói với người trong màn hình:

"Số năm, chuyện này không trách số tám được, thật ra là ta mời hắn ta đi tìm các ngươi."

Số mười bốn đứng bên cạnh dựa vào tường, cũng nói theo:

"Đúng đấy chị năm... Lão bát, ngươi cũng đừng lo lắng, chị năm là người thích nói đùa, cô ấy không thể nào mở đầu ngươi ra thật đâu."

"..."

"ô ô ô!"

Số tám giãy dụa dữ dội trên bàn phẫu thuật như con trùng.