"Là ai mời thì có gì khác đâu chứ?"
Số năm lạnh nhạt cười cười, hai cái đao phẫu thuật trong tay người đàn ông đã chạm đến đầu của số tám.
Tâm trạng Lục Tân có phần hỗn loạn, vừa có phần mừng rỡ vì nhìn thấy số năm một lần nữa, lại có phần kinh ngạc vì tình trạng hiện giờ của cô ấy, hơn hết hắn còn có chút lo lắng vì đột ngột nhìn thấy số tám, trong lúc vội vàng, hắn cũng không biết nên nói cái gì cho phải:
"Số năm, ta muốn gặp ngươi..."
"Bây giờ không phải đã gặp được rồi sao?"
Số năm nói, nghiêm túc đặt tay cầm dao phẫu thuật đúng vị trí, bắt đầu rạch xuống.
Rất nhanh số tám đã không còn giãy dụa nữa, đôi mắt hắn ta cũng trở nên ướt át.
Số mười bốn không ngừng an ủi hắn ta:
"Đừng khóc mà lão bát, ngươi yên tâm, chị năm chỉ dọa ngươi chút mà thôi..."
Rõ ràng con mắt của số tám cũng nhanh chóng đỏ lên, hắn ta chợt kêu lên đau đớn.
Lục Tân nghe láng máng như là:
"Dọa cái đầu nhà ngươi..."
Nhìn thấy số tám vốn dĩ là một người nghiêm túc như thế mà cũng bị dọa đến nỗi bắt đầu nói tục.
Nhưng có thể thấy xương sọ của số tám cũng sắp bị mở ra, Lục Tân thật sự có phần lo lắng, cho dù hắn có năng lực hủy diệt mặt đất mạnh nhất trên thế giới này nhưng làm sao có thể ngăn cản một cuộc giải phấu đang được thực hiện trong TV?
Trong lúc vội vàng suy nghĩ nghĩ cách, hắn chợt ngẩng đầu, vội vàng nói:
"Số năm, sao ngươi lại biến thành như này?"
"Bịch!"
Dao giải phẫu trong tay số năm, hoặc cũng có thể nói là người đàn ông kia bỗng nhiên dừng lại.
Trên lưng người đàn ông, mặt số năm bỗng quay lại, trong mắt loé lên về lạnh lẽo:
"Dáng vẻ này của ta thì sao?"
"Cái này..."
Lục Tân ngồi xổm xuống trước TV, trong lòng đang cố gắng sắp xếp từ ngữ.
Nhìn thấy tứ chi nhỏ gầy mà vặn vẹo cố định trên lưng người đàn ông, trong lòng hắn lại mơ hồ thấy khó chịu.
"Số năm, cơ thể ngươi..."
"Cơ thể của ta?"
Biểu cảm trên gương mặt chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo:
"Còn không phải do ngươi ban tặng hay sao?"
"Ông..."
Nghe thấy câu nói này, trái tìm Lục Tân như thắt lại.
"Là... là do ta hại sao?"
Trong chớp mắt, cơ thể của hắn run lên, cảm thấy vô cùng đau khổ.
Cô nhi viện lúc trước, thây Tiểu Lộc chạy nhanh nhất đã bị hắn hại phải ngồi trên xe lăn, hắn đã khổ sở rất nhiều năm.
Nhưng hắn không ngờ số năm, số năm lúc trước có sức chiến đấu mạnh mẽ, vậy mà lại...
Trại lại số mười bốn đứng bên cạnh, nghe đoạn đối thoại của bọn họ về mặt chợt có chút kỳ quái.
"Dĩ nhiên là do ngươi hại."
Cũng vào lúc Lục Tân đang vô cùng áy náy, số năm giận dữ quát lên:
"Nếu không phải do khi đó ngươi muốn đi theo chạy trốn với chúng ta, sao ta lại có thể trải qua cơ hội bị giết rồi sống lại?"
"Nếu không phải do trải nghiệm này, sao ta lại phát hiện kế hoạch điên khùng kia của lão viện trưởng cơ chứ?"
"Nếu như không phải do kế hoạch điên khùng của lão ta, sao ta lại không ngừng cải tạo chính mình chứ?"
"Nếu như không phải do trong quá trình cải tạo xảy ra vấn đề, sao ta lại biến thành dáng vẻ như ma quỷ hiên tại chứ?"
"Đúng, là do ta, đều do... A?"
Qua những câu chất vấn của số năm, cảm xúc đau khổ trong lòng Lục Tân cứ dâng cao lên.
Vào lúc nỗi áy náy trong lòng hắn chỉ còn một chút là đến mức cao nhất thì hắn chợt ngơ ngác không hiểu.
Hình như có cái gì đó không đúng...
"Chuyện này ta phải nói câu công bằng..."
Số mười bốn đứng bên cạnh một cách tay gác trên TV, ép hình ảnh có phần biến dạng, có vẻ bất lực khó khăn nói:
"Chị năm, việc này ngươi trách cửu ca thì có phần quá đang rồi?"
"Ô... ô..."
Số tám bị trói trên bàn phẫu thuật cũng không nhịn được, kêu lên vài tiếng theo, nghe giống như là:
"Đúng đó Bầu không khí lại chợt trở nên có phần lúng túng.
Lục Tân cũng phải lúc lâu sau mới chậm rãi hồn vía quay về, có phần căng thẳng, nói:
"Vừa rồi ngươi mới nói, phát hiện lão viện trưởng..."
Trái tim hắn đột nhiên đập nhanh hơn, vội vàng nói:
"Kế hoạch điên khùng của lão ta là cái gì?"
Sau khi Lục Tân hỏi xong vấn đề này, dù là Số Năm trong TV, Số Tám đang bị trói trên bàn giải phẫu, hay Mười Bốn đang đứng bên cạnh đang vui vẻ cười tủm tỉm khuyên hắn nên tỉnh táo chấp nhận sự thật đều bất chợt trở nên im lặng.
"Kế hoạch của lão viện trưởng" phảng phất như một từ cấm kỵ, khiến mấy người vẫn còn đang cãi nhau lập tức ngậm miệng.
Rất giống với cảnh khi cả đám học sinh đang trò chuyện hăng say, lúc quay đầu thì bất chợt nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm đang dán mặt vào cửa sổ, đồng thời dùng ánh mắt lạnh lùng âm u nhìn cả đám. Tình cảnh này ngay lập tức khiến thần kinh hoạt động của tất cả mọi người như bị phủ một lớp sương băng.
Nhưng ánh mắt của Lục Tân thì có hơi khác, hắn chỉ là có chút lo lắng nhìn Số Năm trong TV.
Số Năm thì im lặng một lúc lâu, sau đó chậm rãi dời cái dao giải phẫu khỏi đầu Số Tám.
Phía trên có dính một ít máu.
Tráng hán chậm rãi quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lục Tân, Số Năm cũng từ vai trái của hắn ló mặt ra...
"Số Chín..."
Giọng nói của Số Năm lạnh như băng:
"Ngươi thật sự muốn đối đầu với lão viện trưởng?"
"Đúng thế"