Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1888: Dọn Dẹp



Sau đó, căn phòng được lắp bom trên trần, cùng với những căn phòng có thể cấu thành nguy hiểm với Lục Tân, ví như một căn phòng phát ra tiếng động quái dị nào đó, phòng quản chết, phòng có tiếng nói chuyện quá lớn vâng vâng và mây mây.

Đều bị em gái hưng phấn dẫn theo đội rắn tham ăn của mình đến để quét sạch.

Có đôi khi họ xông nhầm vào một căn phòng vô tội, nhìn người trong phòng đang ở trong tư thế bất nhã ngơ ngác nhìn mình.

Em gái vội che mắt mình lại, sau đó khống chế đội ngũ đồng thời vung tay phải lên, sau đó đồng thanh nói:

"Thật ngại quá!"

Trong lúc Lục Tân vừa kịp phản ứng, muốn đi xem em gái mình đang làm gì thì rắn tham ăn hình người đã như một con rắn thật sự, lật tung nóc nhà của cái khách sạn này. Đang có rất nhiều người tay nắm vai nhau, dùng một tư thế vô cùng nguy hiểm và kỳ lạ lật ngược cơ thể ở giữa không trung, phần đầu chậm rãi thò về phía cửa sổ của khách sạn. Nhìn chằm vào bên trong với đôi mắt vừa chất phác, vừa tò mò và cũng vô cùng âm trầm lạnh lẽo.

Trước lúc đó, những kẻ đã sớm tìm được vị trí thích hợp ở khách sạn đối diện đã bắt đầu dựng xong súng ngắm.

Họ đang kiên nhẫn đợi mệnh lệnh bắn chết mục tiêu từ cấp trên, nhưng đột nhiên, trong tầm ngắm của họ bất chợt xuất hiện một người kỳ lạ.

Đó là một cô bé nhỏ tuổi, cô bé đang lơ lửng trên con đường nằm giữa khách sạn của họ và khách sạn mà Lục Tân đang ở với gương mặt không có chút biểu tình nào. Cô bé dường như chẳng phải chịu lực hấp dẫn của trái đất, trong bàn tay nho nhỏ là một cây dao ăn bóng loáng và sắc bén.

"Đây là lầu bốn đó..."

Một cảm giác kỳ lạ ngay lập tức dâng lên trong lòng:

"Thứ quỷ gì vậy?"

Cảm giác rợn tóc gáy nhanh chóng bao trùm khắp toàn thân, da đầu cũng dựng ngược hết lên, thậm chí có người còn chuẩn bị bóp cò súng.

Nhưng suy nghĩ này chỉ vừa mới lóe lên trong đầu, người này còn chưa kịp thực hiện thì cô bé đang lơ lững giữa không trung đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang.

Sau đó, người này chỉ cảm thấy hoa mắt, khi tỉnh lại thì cô gái nhỏ đó đã biến mất khỏi tầm mắt.

Cũng vào lúc lòng hắn chợt run lên, muốn ôm súng lăn về phía sau thì trước mắt dường như có bóng người hiện lên.

Ngay sau đó, tầm mắt của hắn trở nên mơ hồ, cảm giác như có thứ gì đó ướt nhẹp rơi xuống dưới chân.

Hắn dùng hết khí lực toàn thân mới nhìn rõ, đó là nửa cái đầu của mình.

Cùng lúc đó, chiếc đầm nhỏ màu trắng chớp lóc như ma quỷ đột nhiên xuất hiện ở mỗi từng lâu.

Dao ăn sắc bén thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng lạnh như tuyết, sau đó trước khi máu đỏ trào ra thì đầm nhỏ màu trắng đã rời đi.

Bốn giây sau, Mười Chín nhẹ nhàng bước ra từ tòa nhà đối diện.

Cô bé mặt không biểu tình cúi đầu, sau đó đưa tay xóa đi vết máu nhỏ duy nhất dính trên bàn chân của mình.

"Em gái, ngươi đang làm gì đó?"

Sau khi Lục Tân phục hồi lại tinh thần từ lời nhắc của Số Năm thì mới sực nhớ tới em gái mình và Mười Chín.

Sau đó hắn liền bị dọa tới ngơ ngác.

Hắn có một thói quen, là khi em gái và Mười Chín chơi đùa thì hắn sẽ không trông chừng nữa.

Dù sao cũng là bé gái, thỉnh thoảng cũng có một vài việc người lớn không tiện nhìn và tìm hiểu quá sâu.

Nếu hai cô bé gặp phải nguy hiểm gì thì Lục Tân cũng có thể phát hiện nhờ bản năng siêu cường của mình, sau đó ra tay bảo vệ hai người. Chỉ là nếu không có gì nguy hiểm xảy ra thì hắn cũng bỏ mặc để cho cả hai muốn chơi thì chơi, muốn đi dạo thì đi dạo... giống như những bé gái bình thường khác.

Sau đó, hắn thấy được việc mà "hai bé gái bình thường' này làm, trọng điểm là em gái của hắn.

Con rắn tham ăn dài đến mức dường như khắp quấn hết cả cái khách sạn kia quả thật làm hắn giật nảy mình.

Hắn nhìn lướt qua một cái, lập tức đoán được thân phận của những kẻ cầm súng đeo đạn này.

Nhưng khi nhìn thấy em gái nhà mình tạo ra một chiến trận lớn thế này trong thành phố thì cũng không khỏi cảm thấy hoảng loạn.

Hắn vội răn dạy:

"Không phải đã nói với ngươi rồi sao? Ở những nơi có nhiều người thì không được làm như vậy, lỡ đâu bị người nhìn thấy thì sao?"

"Lỡ đâu hù chết người ta thì sao?"

"Lỡ đâu làm hư đồ vật thì phải làm sao?"

"Hừ!"

Em gái đứng dậy từ đầu của rắn tham ăn, hai tay khoanh lại, không phục nói:

"Chúng muốn thương tổn ngươi."

"Hơn nữa không có ai nhìn thấy, không có hù tới ai, cũng không có làm hư đồ đạc."

"Nhất định là không có"

Lục Tân tức đến nghiến răng, liếc thấy Mười Chín đang rụt rè đứng cạnh, vội nói:

"Vậy lỡ dạy hư Mười Chín thì phải làm sao?"

"Cô bé còn nhỏ như thế..."

Em gái chớp chớp mắt, im lặng liếc tòa nhà đã trở nên vô cùng im lặng ở đối diện một cái, không nói gì.

Mười Chín cũng ngẩn ngơ, sau đó lặng lẽ dấu cây dao ăn dính máu ra sau lưng.

Lục Tân hít sâu một hơi, sau đó nhìn xuống đường.

Cũng may, không có còi cảnh sát, cũng không có người của sảnh cảnh vệ hay thành phòng bộ nhanh chóng tới gần.

Điều này chứng tỏ vẫn chưa có ai phát hiện ra cảnh tượng đáng sợ này rồi điện thoại báo cảnh sát.

Chỉ là hắn có thể thấy rõ ràng có rất nhiều căn phòng ở các tòa nhà xung quanh đều nhanh chóng mở đèn, sau đó liều mạng tắt đi. Chắc hẳn là có không ít người nhìn thấy con rắn tham ăn hình người quỷ dị trên tầng này, đồng thời bị nó dọa cho sợ.

Nhưng hiện tại vẫn còn có thể cứu lại được...