Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1889: Lựa Chọn



"Ta không biết điên cuồng mà ngươi nói là gì"

Lục Tân thở sâu một hơi, sau đó nhanh chóng nhìn Số Năm trong TV, thấp giọng nói:

"Nhưng ta quả thật không nghĩ tới, họ lại đuổi theo tới đây nhanh như vậy."

"Hiện tại, ta nhất định phải rời khỏi thành phố"

Hắn cau mày, nhìn cảnh ánh đèn kéo dài liên miên trong thành phố Khí Thủy, nội tâm có chút bất an.

"Nếu những người này đã điên cuồng đến vậy, thì không thể loại bỏ khả năng họ sẽ sử dụng vũ khí tinh thần để đối phó ta"

"Loại vũ khí này có ảnh hưởng rất lớn đến với người bình thường"

"Cho nên..."

Hắn muốn nói rồi lại thôi, dường như có chút không tha.

"Lời nên nói cũng đã nói xong rồi."

Số Năm không cần hắn giải thích thêm, chỉ lãnh đạm nói, trên mặt dường như cũng không xuất hiện cảm giác không tha gì.

Điều này khiến Lục Tân ít nhiều gì cũng cảm thấy thất lạc.

Cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại, sau đó mới quay đầu nhìn Mười Bốn, hỏi:

"Vậy ngươi bây giờ..."

"Anh Chín..."

Mười Bốn liếc nhìn con rắn tham ăn được tạo ra từ đám sát thủ, cảm thấy có chút sợ hãi.

Hắn rụt rụt đầu:

"Lời của chị Năm chắc ngươi cũng nghe rồi..."

"Ngươi nhìn xem, ta chẳng có ý kiến gì với ngươi cả. Nếu tất cả mọi người đều đồng ý giúp ngươi, ta đương nhiên cũng sẽ nghĩa bất dung tử..."

"Dù sao ta cũng đã đồng ý với dì..."

"Nhưng nếu tất cả mọi người đều không giúp ngươi, vậy thì ta đi cũng chẳng có tác dụng gì đúng không?"

"Chuyện này..."

Trái tim của Lục Tân bất giác hãng đi một nhịp, hắn bi ai phát hiện, chuyện quả thật đúng là như thế.

Cúi đầu suy tư một lúc, hắn bỗng nhiên đưa tay mò vào cái túi màu đen của mình, cầm ra một xấp tiền mặt lớn, sau đó nhét vào lòng của Mười Bốn:

"Ta cần phải rời khỏi thành phố trước, chuyện sau này thì sau này lại nói. Nếu cần giúp đỡ thì cứ đến Thanh Cảng tìm ta."

Nói xong, hắn quay đầu sang chỗ khác. Sau đó phát hiện em gái và Mười Chín đều im lặng tiến tới bên cạnh mình.

Hai người dường như chẳng có ý định rời đi.

Thì ra người có thể tin tưởng mình vô điều kiện chỉ có hai đứa trẻ này...

Ở sâu trong nội tâm, Lục Tân cảm khái một câu. Sau đó nói với Số Năm trong TV:

"Số Năm, ngươi thả Số Tám ra đi"

"Để hắn tới Thanh Cảng tìm ta"

Nói xong, hắn cũng không còn do dự nữa, nhanh chóng dọn dẹp đồ của mình rồi rời khỏi phòng.

Thẳng đến khi nghe thấy được dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, và sau khi xác định Lục Tân đã đi xa thì Mười Bốn mới than tiệc một tiếng.

Hắn nhìn về phía TV để cầu cứu, rồi lại phát hiện không biết từ lúc nào mà trong TV đã không có hình ảnh, Số Năm đã cắt đứt liên hệ tinh thần của mình. Hắn đành phải im lặng ngồi xổm xuống, gãi gãi đầu, bắt đầu rơi lệ.

"Anh Chín, ngươi cho ta để lại một đống tiền, quả thật rất hào phóng. Nhưng sao tờ nào cũng có giá một đồng thế này?"

"Cái này còn không đủ để ta ăn một bữa nữa..."

Cùng một thời gian, Lục Tân cũng đã sớm đi tới cửa tiệm cơm, leo lên xe máy rồi liếc chiếc xe Jeep bên cạnh một cái.

Nghĩ đến việc Mười Bốn chưa quen thuộc cuộc sống ở đây, Số Ba cũng chưa chắc sẽ lo cho hắn nên Lục Tân liền quyết định để chiếc xe này và vật tư ở lại cho Mười Bốn. Mình thì đặt Mười Chín lên bình xăng trước mặt, còn em gái thì ngồi ở phía sau ôm eo hắn.

Sau đó, Lục Tân liếc mắt nhìn sang hướng cây cầu treo ngay trước cổng của thành phố, rồi hung hăng rồ ga.

Trong thành phố nằm dưới trăng đỏ treo cao, xe mô tô bắn ra một ánh đèn chói mắt, chiếu thẳng về phía biên giới thành phố.

Có lẽ chuyến đi lần này cũng không thành công như mong đợi...

Nhưng nếu nói đúng hơn thì cũng xem như là thành công được một phần, hắn đã biết Số Ba vẫn còn sống, cũng biết Số Năm đang cần giúp cái gì.

Thậm chí lời tự nhủ cuối cùng của Số Năm, những câu nói tha thứ và lý giải kia cũng khiến hắn cảm thấy một chút cảm động.

Họ sợ lão viện trưởng nên không dám giúp mình, đây cũng là chuyện không cách nào cưỡng cầu.

Chỉ là việc mà hắn nên làm hắn nhất định sẽ làm.

Dù họ không giúp hắn, thì cũng sẽ có những người có cùng mục tiểu giúp đỡ.

Ví dụ như em gái, ví như Số Hai, ví như Số Tám khi nãy vẫn còn nằm trên bàn giải phẫu ô ô phản đối. Lại ví như cha, Búp Bê, Thằn Lằn, tiến sĩ An của viện nghiên cứu, thậm chí còn có Thanh Cảng mà hắn tin tưởng nhất... Cũng không được xem là cô đơn, hắn vẫn còn có hi vọng đối kháng với lão viện trưởng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của Lục Tân dân trở nên kiên định hơn.

"Hắn quả nhiên chọn cách rời khỏi thành phố..."

Trên tòa nhà cao tầng tuy cách khá xa khách sạn của Lục Tân, nhưng nằm ở con đường Lục Tân vừa đi ngang khi rời khỏi thành phố, có nhân viên quan sát dù mặc đồ phòng hộ cao cấp đặc biệt, nhưng vẫn cố gắng khiến tâm tình của mình bớt chập chờn khi nhìn thấy bất cứ thứ gì, để tránh việc năng lực dò thám của mình bị người khác phát hiện đang im lặng dời mắt khỏi cửa sổ sát đất, sau đó quay đầu nói với camera đằng sau.

Camera này được kết nối với một phòng họp, hiện tại trong phòng đang ngồi bốn người mặc áo choàng được dệt từ chất liệu đặc thù. Trên áo choàng được thêu những hoa văn và vẻ mặt kỳ lạ, vừa hay là Khối rubik, hoa mai, ách bích và cơ đỏ.