"Tích..."
Mắt kính phản ứng rất nhanh, ánh sáng xanh lập lòe nhanh chóng xuất hiện, ngay sau đó là bản đồ xung quanh thành phố Khí Thủy cũng lập tức xuất hiện trên kính.
Một sợi dây đỏ né qua tất cả những điểm tụ tập xung quanh, cong cong quấn quấn chỉ về phía một vùng hoang dã trống trải.
Có thể.
Chỉ cần rời xa điểm tụ tập, thì có thể tránh việc phát sinh tình huống nguy hiểm ngoài ý muốn.
"Ầm... ầm..."
Nhưng cũng vào lúc Lục Tân chạy theo tuyến đường được vạch ra hướng về phía trước thì đột nhiên, ở góc trái đằng trước, có một ánh lửa chói mắt đột nhiên nổ tung giữa bầu trời, chiếu một màu đỏ rừng rực lên cả vùng hoang dã đen kịt, nơi xa thậm chỉ còn mơ truyền tới ánh lửa và tiếng khóc la.
Lục Tân sững sờ, bàn tay đang nắm chặt tay ga cũng thoáng thả lỏng.
Hắn ngẩng đầu nhìn sang, hạt màu đen trong mắt khẽ run lên, cảnh tượng trước mắt không ngừng được rút ngắn.
Ngay sau đó, Lục Tân biến sắc, vội chuyển đầu xe tiến về phía đó.
Nơi xảy ra vụ nổ là một điểm tụ tập nằm trên hoang dã, hiện tại nơi đó hơn phân nửa đã bị biển lửa bao trùm, không biết có bao nhiêu thi thể đang phát ra mùi khét, còn có kẻ cả người là lửa đang liều mạng chạy nhanh. Nhưng những kẻ còn sống thì gần như chẳng hề để ý, từng người khóc trời đập đất, hô hào người khác cầm vũ khí đuổi theo.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Lục Tân vọt tới bên cạnh điểm tụ tập chuẩn bị hỗ trợ, thấy cảnh này thì liền thấp giọng hỏi.
"Đứa nhỏ... Đứa nhỏ..."
Người trong điểm tụ tập suýt nữa là xem Lục Tân là kẻ địch, nhưng lại bị ánh mắt của hắn ép cho bình tĩnh lại.
Người này khàn giọng hô to:
"Có một kỵ sĩ đoàn tập kích thôn của chúng ta, vại dầu bị nổ, chết nhiều... chết nhiều người lắm. Nhưng chúng ta vẫn phải đuổi theo, chúng... chúng bắt hết mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện ở đầu thôn đi hết rồi."
Hạt màu đen trong mắt Lục Tân khẽ run lên, tay siết chặt tay lái.
Mỗi một điểm tụ tập đều có cô nhi viện riêng, vì ai cũng không biết người lớn sẽ chết trên hoang dã lúc nào.
Hiện tại, mấy chữ cô nhi viện hoàn toàn chiếm hết tâm trí Lục Tân.
Hắn lập tức hỏi rõ thời gian và phương hướng mà kỵ sĩ đoàn đã rời đi, sau đó nhanh chóng vặn ga lao về phía đó.
Lúc đang phóng xe trên đường, hắn đột nhiên nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, lực trường vặn vẹo nhanh chóng bộc phát ra ngoài, rồi khuếch tán ra khắp mọi phía, như một sợi tơ vô hình lấy Lục Tân làm trung tâm, nhanh chóng lao tới mọi ngóc ngách ở xung quanh.
Đám cỏ dại hoang vu ở hai bên con đường nhỏ gập gềnh giống như bị lược chải sang hai bên.
Trong nhất thời, tất cả sự vật nằm trong phạm vi bao trùm của lực trường tinh thần đều xuất hiện trong đầu của Lục Tân.
Đồng thời lực trường này vẫn còn tiếp tục khuếch tán với một tốc độ cực nhanh.
Phạm vi khuếch tán của lực trường càng lúc càng lớn, lúc này đã bao trùm tới bảy tám cây số xung quanh, hơn nữa vẫn còn chưa có ý định dừng lại.
Mãi đến khi sức mạnh tinh thần của Lục Tân phát hiện ở hướng Đông Bắc có một kỵ sĩ đoàn hoang dã đi chạy vội. Đó là một đoàn xe có bảy tám chiếc mô tô đang hộ tống một chiếc xe tải, ở trong thùng xe cũ xe tải là mười mấy đứa nhỏ đang sợ hãi chen chúc với nhau.
Lục Tân hít sâu một hơi, sau đó lập tức tăng tốc.
Dưới sự giúp đỡ của em gái, tính năng của xe mô tô được phát huy tới cực hạn. Vì thế dưới mặt trăng đỏ, bỗng lóe lên một luồng gió màu đen, xe mô tô thỉnh thoảng biến mất tại chỗ, sau đó lại xuất hiện ở vị trí cách đó mười mấy mét.
Cảnh tượng này cứ diễn ra liên tục như thế.
Chỉ dùng khoảng ba mươi giây, Lục Tân đã đuổi kịp đám kỵ sĩ đoàn kia.
Hắn chợt nhấc đầu xe lên, mô tô vọt thẳng vào không trung, song song với trăng đỏ rồi lao nhanh xuống dưới.
Cùng một thời gian, trong cái hộp đằng sau xe, chó máy mở hộp ra, chìa ra một cây súng ổ quay thật dài.
"Đột... đột... đột..."
Ngọn lửa phun ra, nhanh chóng biến đám kỵ sĩ đoàn bên dưới thành thịt muối.
Lục Tân đưa tay ra, sử dụng sức mạnh ảo tưởng trong phạm vi ảnh hưởng của lực trường để che giấu dáng chết thảm của đám người. Sau đó, hắn tới gần đám nhỏ, trên mặt cũng có chút ý cười. Rồi đột nhiên, hắn chợt phát hiện đôi mắt của đám trẻ này trống rỗng, hơn nữa dường như còn có hơi cấp bách.
Đám nhỏ dường như cũng không hi vọng mình được cứu, chỉ khát vọng nhìn về phía đông bắc.
"Me... mẹ..."
Đám nhỏ thấp giọng gào thét như mẹ của chúng đang ở ngay tại đằng kia.
"Ô nhiễm tinh thần?"
Lục Tân khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên sắc thái ngạc nhiên và phẫn nộ.
Những đứa bé này hình như đều bị một phương diện tinh thần nào đó ảnh hưởng, nói cách khác, đây không phải là một vụ bắt cóc bình thường.
Ý thức được vấn đề này, Lục Tân thở sâu một hơi.
"Ong... ong... ong....
Sức mạnh tinh thần không ngừng run rẩy, sau đó khuếch tán ra không khí từng vòng tròn gợn sóng.
Lục Tân thông qua những vòng tròn này để quan sát, ngay lập tức liền nhìn thấy ở ngoài xa khoảng bảy tám dặm, có một đoàn kỵ sĩ cũng đang vội vã lên đường.
Phía sau chúng là những người dân của điểm tụ tập đang điên cuồng đuổi theo.
Nhưng vũ khí của người trong điểm tụ tập rõ ràng không bằng người của kỵ sĩ đoàn, vì vậy đã bị chúng áp chế một cách triệt để.
Lực trường vặn vẹo tiếp tục khuếch tán, Lục Tân cũng nhìn thấy trên vùng hoang dã, đang có những cảnh tượng kỳ lạ liên tục xuất hiện.
Có ít nhất bốn kỵ sĩ đoàn đang dẫn theo đám trẻ bắt được chạy thẳng về một phía nào đó.