Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1890:



"Đó là đương nhiên."

Người mặc áo choàng có thêu hình cơ đỏ lên tiếng nói, giọng nói không thản nhiên không có chút chập trùng nào:

"Hắn là người rất tuân theo quy tắc, ngươi có thể hiểu hắn là một người mắc chứng rối loạn cưỡng chế cao. Những quy tắc đó bao gồm việc không thể vi phạm pháp luật ở nơi mà hắn tới, không thể làm tổn thương đến người bình thường và làm những việc mà hắn cảm thấy hổ thẹn và không thể gây ra sự tổn thất về tài sản vân vân. Cho nên trước khi vào thành phố Khí Thủy, hắn mới dọn đẹp và uy hiếp đám sát thủ kia. Trong tiềm thức, hắn không muốn những sát thủ này ra tay trong thành phố, tạo ra hỗn loạn và làm những người dân bình thường bị thường. Cũng chính vì nguyên nhân này nên khi phát hiện có người ra tay với hắn trong thành phố thì hắn đã ngay lập tức chọn cách rời đi"

"Như vậy..."

Người mặc áo choàng có thêu hình ách bích nhỏ giọng hỏi:

"Kế hoạch tiêu trừ đã có thể thực hiện rồi? Tiểu đội bảo vệ bí mật đã bị dẫn sang hướng khác. Trang bị mà viện nghiên cứu Nguyệt Thực dùng để giám sát hắn cũng rất nhanh sẽ bị che đậy.

Ngay cả giáo hội Khoa học và Công nghệ phía Nam cùng một số sinh vật tinh thần cao cấp khác cũng không thể tìm thấy hắn trong một thời gian ngắn. Cho nên đây là cơ hội hiếm có nhất.

Chi cần đi theo những trình tự mà ta đã đưa ra, nhất định sẽ có thể khiến hắn rơi vào bẫy. Chỉ cần hắn rơi vào bẫy, và cái bẫy này thật sự có hiệu quả như các ngươi nói..."

Người mặc áo choàng thêu cơ đỏ dừng một chút, sau đó trầm giọng nói:

"Hắn nhất định sẽ chết."

Sau khi nói xong, hắn trầm mặc một lúc, sau đó từ rút một phần văn kiện từ tay áo ra, đặt lên bàn hội nghị trước mặt.

Dưới ánh đèn, có thể thấy rõ tên của văn kiện, đó là: Báo cáo đánh giá tinh thần của Đan Binh (tuyệt mật).

Sau đó, hắn nhẹ nhàng thán một tiếng:

"Dù sao trên thế giới này, không có người hiểu hắn hơn Thanh Cảng chúng ta"

May mắn hiện tại đã là mười giờ đêm nên cầu treo sắt của thành phố Khí Thủy vẫn chưa được hạ xuống.

Thủ vệ đứng canh gác trước cầu cũng khá là thưa thớt.

Vì vậy, Lục Tân siết chặt tay ga. Trước khi đám thủ vệ này kịp nổ súng thì hắn đã phóng thích sức mạnh tinh thần được ép xuống với tần suất thấp nhất. Khiến đám thủ vệ còn chưa kịp ngăn cản thì đã mềm nhũn ngã xuống cạnh cầu treo.

Lục Tân mượn cơ hội này xông khỏi thành phố Khí Thủy, sau đó thuận theo đường cái phóng đi như bay.

Vị trí cầu treo sau lưng rất nhanh vang lên tiếng cảnh báo, dường như là đã biết có người đang xông qua cầu treo.

Dưới tình huống bình thường, Lục Tân sẽ không làm mấy chuyện như này. Nhưng bây giờ sự tình khẩn cấp, hắn cũng chỉ có thể lao ra trước. Sau này khi mọi việc chấm dứt, hắn sẽ nhờ Thanh Cảng phát một văn bản thanh minh về hành vi này của mình sang, đồng thời gian chút tiền phạt.

Điều quan trọng nhất bây giờ là trước khi đại họa xuất hiện, hắn phải rời đi vòng xoáy của vòi rồng này.

"Hô..."

Lục Tân phóng xe một phát tới hơn mười dặm đường, lúc này mới có thời gian thở ra một hơi.

Vừa nãy lúc hắn phóng xe ra khỏi thành phố, hắn có thể cảm giác được có một lượng lớn ánh mắt thăm dò đang nhìn mình.

Nhất là trong đó có một ánh mắt tuy đã cố gắng che dấu, hiện ra rất yếu ớt, nhưng cũng đủ làm cho lòng hắn hoảng sợ, tới tận bây giờ thì mới tốt hơn một chút.

Ổ nơi xa, phía thành phố Khí Thủy, có thể nhìn thấy nơi đó đang có ánh sáng đỏ yếu ớt đang lập lòe, giống như đom đóm đang bay đến.

Cái đó hắn là thiết bị truy tung không người lái mà các tổ chức dùng để tìm kiếm vị trí của Lục Tân.

Chỉ cần có người nhìn mình thì Lục Tân sẽ phát hiện ngay lập tức.

Dù họ có thông qua thiết bị không người lái để nhìn thì Lục Tân cũng có thể phát hiện.

Đây là biểu hiện kỳ lạ của việc kết nối tinh thần khi đối phương nhìn thấy hắn.

Cảm giác tinh thần cũng chia thành nhiều cấp độ khác nhau.

Cấp độ thấp nhất là tinh thần linh mẫn, có thể chính xác phát hiện ánh mắt của một người trong đám đông, từ đó phán đoán xem đó là địch hay bạn.

Cấp độ cao hơn thì dù có nhắm mắt lại, cũng có thể biết được có người đang nhìn mình hay không.

Cấp cao hơn nữa thì dù có quan sát mình cách một màn hình thì mình cũng có thể nhận ra.

Nếu đạt tới cực hạn thì trên toàn thế giới, nếu có người nhìn thấy hình của mình, hoặc là nhìn thấy video có quan hệ với mình, hoặc chỉ vỏn vẹn là nhắc đến tên mình khi nói chuyện thì cũng ngay lập tức bị mình phát hiện và định vị.

Và nếu đạt tới cấp độ của thần.

Thì dù người đó chỉ ở trong lòng nghĩ tới mình, thì mình cũng sẽ ngay lập tức sinh ra cảm ứng.

Phạm vi là... toàn bộ vũ trụ?

Lục Tân hiện tại vẫn chưa thể thông qua việc cảm ứng để phân tích ra những kết quả chuẩn xác như kẻ đang dòm ngó mình là ai, họ có mục đích và thân phận gì. Nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được cảnh báo nguy hiểm từ phương diện tinh thần, vì vậy hắn thoáng giảm tốc độ xe, sau đó cau mày suy tư.

Đám sát thủ này chẳng lẽ không sợ chết hay sao?

Uy hiếp trước khi vào thành phố của mình chẳng lẽ không có chút tác dụng nào với họ?

"Kính mắt, giúp ta tìm nơi nào vắng người..."

thở sâu một hơi, Lục Tân lập tức gọi bản đồ hướng dẫn bên mắt trái của mình ra.

Hắn không sợ những sát thủ kia.

Nhưng lại không muốn tạo ra động tĩnh quá lớn. Vì vậy hắn chỉ có thể tìm nơi nào trống trãi vắng người để giải quyết vấn đề này.