"Nhưng thời đại bây giờ, có cho ai cơ hội chuẩn bị đâu?"
"Chúng ta là người may mắn, vì căn cứ nghiên cứu sức mạnh tinh thần hiện tại của chúng ta không những có viện nghiên cứu Nguyệt Thực - viện nghiên cứu có quy mô lớn nhất, chuyên nghiệp nhất và có số lượng nhân viên nhiều nhất ra thì toàn bộ những đoàn đội nghiên cứu kiệt xuất nhất trong hoang dã cũng đã ở trụ sở của chúng ta. Thậm chí, chúng ta còn có nhân viên nghiên cứu thiên tài thông minh nhất thế giới chỉ điểm, chúng ta cũng có dị biến giả mạnh mẽ nhất từ trước đến nay giúp đỡ..."
"Với tình huống như vậy, chúng ta thật sự muốn co rút ở trong thành phố, ngó lơ những mối nguy hiểm ở bên ngoài hay sao?"
"Đúng vậy. Người bình thường đều biết tư liệu hiện tại quá ít, cần phải quan sát một thời gian thì mới có thể cho ra quyết định"
"Thế nhưng ô nhiễm lan truyền quá nhanh, chúng ta quan sát thêm một giây thì sẽ có thêm rất nhiều người chết"
"Nếu dựa theo tốc độ quan sát bình thường thì đợi tới khi chúng ta có được câu trả lời, Thanh Cảng thật sự sẽ biến thành đảo hoang."
Một bầu không khí im lặng bao trùm khắp phòng hợp, mấy vị tiên sinh đều đang suy nghĩ tới cảnh tượng mà giáo sư Bạch miêu tả.
Bả vai họ hơi run lên vì sợ, nhưng nét mặt vẫn khá là xoắn xuýt.
Dưới một áp lực vô hình như vậy, thậm chí có người sắp phiền muộn đến điên.
"Ông trời ơi, ở tình huống bình thường, chúng ta chẳng phải là những chính khách chỉ muốn co vòi sao?"
"Chẳng phải ở trong phim chúng ta đều là nhân vật phản diện, người to óc nho, chỉ khi bị người cầm súng chỉ vào đầu mới có thể đưa ra quyết định sao?"
"Vì cái CM gì mà bắt CMN chúng ta phải đi làm cái kế hoạch chết tiệt này?"
Bầu không khí trong phòng họp vừa đè nén, nặng trĩu vừa bức bối khó chịu, khiến mỗi một người ở đây đều cảm thấy khó có thể chịu đựng.
Cuộc họp được diễn ra một cách gấp gáp này căn bản là không thể thảo luận ra kết quả có ích nào.
Người nào người nấy đều cảm thấy rất thống khổ, đồng thời cảm thấy căng thẳng tới cực độ.
Giờ phút này, Lục Tân đang nghe lén họ nói chuyện cũng cảm thấy vô cùng mờ mịt.
Vì trong cuộc họp này, dù có là người đưa ra ý kiến phản đối thì cũng không thể khiến người ta sinh ra cảm giác chán ghét...
"Hô..."
Đúng lúc này, Tô tiên sinh từ nãy giờ vẫn không nói tiếng nào đột nhiên thở dài một hơi.
Ông ta ngẩng đầu nhìn mọi người, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh:
"Vấn đề này có lẽ là rất đơn giản."
Mọi người giật mình, đồng thời quay đầu nhìn ông ta.
Chỉ thấy Tô tiên sinh chậm rãi nói:
"Chư vị, có ai nhớ trước khi Thanh Cảng chúng ta thành lập thì đã từng làm một bài kiểm tra không?"
"Đó là một câu hỏi chung cực trong tận thế, cũng là điều kiện để chúng ta sàng chọn lẫn nhau."
"Nếu ngươi có một căn hầm an toàn trong vùng hoang dã khắp nơi đều là kẻ điên này."
"Trong hầm có chứa lượng thức ăn và nước uống cho ngươi trong vòng ba tháng, bên ngoài thì đều là kẻ điên và đám người đang hoảng sợ."
"Ngươi có thể chọn ở trong hầm sống yên trong ba tháng rồi chuẩn bị tinh thần đối mặt với tình huống trên thế giới này chỉ còn một mình ngươi còn sống. Ngươi cũng có thể chọn cách đi ra ngoài cứu vài người, nhưng có lẽ khi vừa bước ra thì ngươi đã bị đám điền kia xé nát..."
"Ngươi sẽ chọn cách nào?"
Nghe xong lời này, toàn bộ phòng họp bất chợt trở nên vô cùng im lặng.
Tất cả mọi người đều im lặng nhìn nhau, có người cảm thấy vô lực, cũng có ngươi hơi hơi xúc động.
"Ta biết hiện tại thảo luận vấn đề này đúng là rất khẩn cấp, cũng rất nguy hiểm. Kế hoạch kia vốn đã điên cuồng như vậy, một khi áp dụng, chúng ta có lẽ sẽ có khả năng hấp dẫn nhân viên nghiên cứu đời đầu tới. Dã tâm của họ, những con quái vật tinh thần đếm sao cũng không hết, thậm chí là sự căm thù của chung cực đều không phải là thứ mà một thành phố mới chỉ yên ổn được mấy năm, dù có ưu thế nhưng cũng không rõ ràng như Thanh Cảng chúng ta có thể chống lại."
"Chỉ cần sơ sẩy một chút, thì tất cả mọi thứ rất có thể sẽ tan thành bọt biển"
"Thế nhưng..."
Ông ta hít sâu một hơi:
"Năm đó khi đối mặt với câu hỏi đó, chúng ta đều chọn vế sau đúng không?"
"Có lẽ chúng ta làm thế cũng vì muốn lừa gạt người khác, đồng thời thể hiện sự đảm đương và giả nhân giả nghĩa của mình"
"Nhưng hôm nay, chúng ta quả thật đã gặp lại vấn đề đó""
Nói đến đây, ông ta đứng dậy, hai tay đặt lên bàn, trên gương mặt tròn đều là vẻ nghiêm túc.
"Cho nên... Chư vị, những lời hứa mà chúng ta dùng để giả ngầu năm đó... Đã tới lúc thực hiện rồi."
Sự lựa chọn trước tận thế?
Lục Tân đứng trên nóc nhà nghe lời nghị luận của những người tuy lo lắng và gấp gáp muốn chết nhưng vẫn cố gắng ngồi xuống bàn bạc kia.
Đột nhiên có chút buồn cười, đồng thời cũng có chút cảm động.
Hắn không biết khi Thanh Cảng xây dựng tường cao thì còn có làm bài kiểm tra như thế này.
Chỉ có điều Lục Tân cũng không xa lạ gì với những lý niệm tương tự.
Vì lúc trước ngày nào Thanh Cảng cũng nói cái lý niệm này trên đài phát thanh, hơn nữa còn đi nói với người nhà, thậm chí là