Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1939: Lựa Chọn



Bây giờ nghe Tô tiên sinh lại nhắc tới việc này, trong lòng Lục Tân bất chợt sinh ra một cảm giác vừa buồn cười vừa cảm động.

Chuyện này căn bản là chẳng có ý nghĩa gì hết.

Khi đối mặt với câu hỏi này, có kẻ nào muốn bày ra mặt hèn yếu của mình cơ chứ?

Bởi vậy tất cả mọi người đều biết nên nói sao mới là đúng.

Chỉ có điều, khi thật sự đối mặt với vấn đề thật thì có ai sẽ làm đúng như những gì mình nói?

Điều này cũng nói rõ một chuyện, làm người, quả thật rất khó khăn...

Nhưng dù thế nào đi nữa, thì trong giờ phút này, khi nghe được vấn đề này trong buổi họp, cũng làm cho Lục Tân cảm thấy kinh trọng.

Khi nào những lời hoa mỹ có giá trị nhất?

Đáp: Khi nó được thực hiện.

Bầu không khí im lặng bao phủ phòng họp trong chốc lát, ngay sau đó, chính là khâu bỏ phiếu cuối cùng.

Lục Tân thu hồi sức mạnh tinh thần của mình, không muốn nghe tiếp nữa.

Vì hắn đã biết đáp án, nhưng lại không muốn biết người nào tán thành người nào đồng ý, vì nó không cần thiết.

Lòng người là thứ không thể nhìn quá sâu, chỉ cần hưởng thụ ở mặt ngoài là được rồi.

Đây là một buổi nghe lén trái với quy định, nhưng Lục Tân cảm thấy rất đáng giá.

Vấn đề của Thanh Cảng rất nhiều, lúc trước khi Lục Tân còn làm việc ở thành phố vệ tinh số hai thì cũng thường hay nghe có người phàn nàn. Có một vài lúc hắn cũng cảm thấy lời của họ rất có lý. Thế nhưng khi đối mặt với những vấn đề lớn như thế này, Thanh Cảng quả nhiên không khiến hắn thất vọng.

Có lẽ có một số điều đã tồn tại từ rất sớm?

Thân là thành viên của liên minh mười hai cao tường ở phương Bắc, từ lúc nào Thanh Cảng mới bắt đầu trổ hết tài năng?

Sau khi chiêu mộ được hắn?

Sau khi gặp được Búp Bê?

Không, thật ra nguyên nhân của nó còn sâu sa hơn nhiều.

Tỉ như dù là thành viên của mười hai cao tường, như di sản mà Thanh Cảng tiếp nhận được của thời đại trước cũng không nhiều.

Thế nhưng Thanh Cảng lại là nơi thiết lập trật tự và khôi phục văn minh sớm nhất.

Nếu so sánh với thành phố trung tâm có nội tình không nằm chung một cấp độ thì Thanh Cảng cũng có thể xem là thành phố có số lượng thành phố vệ tinh nhiều thứ hai.

Điều này cũng nói rõ Thanh Cảng là nơi tiếp nhận nhân khẩu trên hoang dã nhiều nhất.

Số lượng điểm tụ tập trong phạm vi phóng xạ cũng được xếp thứ hai.

Có những số liệu này chứng minh, thì nếu loại bỏ địa vị hiển nhiên của thành phố trung tâm, thì biểu hiện của Thanh Cảng không thể nghi ngờ là xuất sắc nhất.

Đương nhiên, điểm không tốt cũng có rất nhiều, ví dụ như chỉ cần mỗi mình Số Tám là có thể moi ra một đống việc trong thời gian ngắn.

Thế nhưng, mấy việc vặt vãnh này và biểu hiện của chính bản thân nó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Cho nên không thể nói việc Thanh Cảng gặp được Búp Bê và chiêu mộ được mình là việc may mắn.

Mà là Búp Bê và mình gặp được Thanh Cảng cũng là một việc hết sức may mắn.

Nghĩ đến vấn đề này, Lục Tân thở sâu ra một hơi, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ và thoải mái hơn.

Hắn nhìn về cái khách sạn ở phía xa xa, làm một cái động tác OK đối với các bạn học trên mái nhà.

Sau đó, cúi người leo vách tường đi xuống.

Trên mái nhà khách sạn xa xa, Mười Bốn vẫn còn buồn ngủ ngơ ngác nhìn người khác:

"Hắn làm thế là sao?"

"Có thể về ngủ rồi à?"

Số Ba và Số Năm đều có chút mờ mịt lắc đầu.

Bé Mười Chín thì ngáp một cái thật to.

Số Tám thì có hơi xúc động:

"Tuy ta cũng không biết động tác đó có ý gì, nhưng ta hình như đã bắt đầu cảm thấy hưng phấn..."

Khi Lục Tân dọc theo vách tường bò về phòng họp thì kết quả bỏ phiếu cũng đã ra lò.

Năm người, kết quả là 3 - 2.

Thanh Cảng vốn có năm vị tiên sinh, cộng thêm giáo sư Bạch nữa là sáu người.

Nhưng vừa rồi, có một vị tiên sinh họ Tống đã bị tước đi thân phận người cầm quyền của Thanh Cảng, cho nên cũng mất đi tư cách bỏ phiếu.

Vì vậy, kết quả sẽ được ra rất dễ, chứ không xuất hiện tình trạng hòa phiếu.

Đây cũng xem như là cái giá mà Tống tiên sinh đã trả đi...

"Nếu đã có kết quả, vậy thì chúng ta sẽ dốc toàn lực ứng phó."

Trước khi Lục Tân bước vào thì hắn nghe được trong phòng có người đứng lên, trầm giọng nói:

"Nhưng dù có dùng bất kỳ tâm thế nào đến chấp hành nhiệm vụ này, thì ta hy vọng tất cả mọi người sẽ cẩn thận một chút. Ta không hy vọng vì thực hiện kế hoạch, mà khiến Thanh Cảng vốn có thể bảo toàn được sự an nguy của bản thân lại lâm vào mối nguy hiểm trước đây chưa từng có."

"Dù sao thì kết quả đưa ra chỉ quyết định chúng ta có đi ra ngoài cứu người hay không, chứ không phải có đồng ý đi ra ngoài chịu chết hay không..."

"Sẽ không"

Lục Tân còn chưa bước vào thì đã lên tiếng trả lời trước:

"Vì ta sẽ giúp các ngươi."

"Hả? ?"

Lục Tân bất thình lình tiến vào khiến tất cả mọi người đều run lên.

Họ dường như không nghĩ tới một người luôn tuân thủ quy tắc như Lục Tân lại cách mình gần như vậy, cũng không biết có phải hắn đã nghe được gì rồi hay không. Nhất là những người vừa rồi có ý kiến phản đối, vẻ mặt lúc này lập tức có hơi lo sợ.