Ố một nơi khác, trong thị trấn Sương Mù.
Chó Canh Cửa với thân hình to lớn bị vây nhốt trong một chiếc áo khoác lông đang ngây ngốc ngắm nhìn làn sương mù mới phút trước còn phủ kín cả trấn nhỏ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rít gào khiến người khác giận sôi. Vốn bản thân còn cảm thấy sợ hãi vì cảnh tượng khủng khiếp như địa ngục trước mắt, thậm chí hắn đã hít sâu một hơi, chuẩn bị tốt tinh thần tiến hành một trận chiến sinh tử với đám sinh vật quỷ quái này.
Thế mà ngay giây sau, hắn lại tận mắt nhìn thấy một cỗ sức mạnh tinh thần màu đen bay tới từ phía chân trời, va chạm với làn sương mù. Sau đó, sương mù bỗng co lại với tốc độ cực nhanh, cuối cùng nổ tanh bành.
Sóng xung kích khổng lồ tỏa ra khiến toàn bộ sức mạnh tinh thần của hắn như bị phân thành trăm mảnh, Trăng đỏ trên trời lúc này cũng trở nên ảm đạm.
Sau khi ôm đầu co ro dưới đất một lúc lâu, hắn mới dám đứng dậy quan sát. Toàn bộ mọi thứ trước mắt đều đã tan thành mây khói, sinh vật quỷ quái gì chứ, tiếng rít gào giương nay múa vuốt gì chứ, tất cả đều đã biến mất rồi.
Thứ còn sót lại chỉ là cư dân trong thị trấn Sương Mù vẫn còn đắm chìm trong nỗi khiếp sợ và Trăng Đỏ đang không ngừng run rẩy trên không trung.
Hắn nghiêm mặt một hồi lâu, tới lúc không thể nào giả vờ được nữa, mới run rẩy hô lên:
"Chuyện... Chuyện... gì thế này?"
Trên khu hoang dã có một đống thịt viên khổng lồ với đường kính ước chừng hơn trăm mét đang điên cuồng lao về phía trước.
Phía sau đống thịt viên là vô số người đã đánh mất lý trí, hai mắt đỏ rực hết cả lên...
Họ tựa như một đàn xác sống, cuồng sỉ đuổi theo phía sau đống thịt viên, cơ thể vặn vẹo đầy quỷ dị, cố gắng thè cái lưỡi đỏ tươi ra khỏi miệng. Đoàn người lê lết về phía Trấn nhỏ Khai Tâm, tựa như những đốm đen lan tràn khắp mặt đất.
Trước ngõ vào trấn nhỏ Khai Tâm cũng có một hàng thôn dân đang đứng, người thì cầm cuốc, người cầm lưỡi hái, cả người dại ra, cử động chậm chạp, trong đó có một bộ phận người dân trông như vừa mới chui lên từ mặt đất, cả người tản ra mùi hôi thối nồng nạc, thậm chí có người còn rớt xuống mấy miếng thịt.
Phần lớn dân cư của trấn nhỏ Khai Tâm vốn là người sống, người chết chỉ bò lên chống địch khi trấn nhỏ gặp nguy hiểm mà thôi.
Nhưng sau sự kiện Trấn nhỏ Khai Tâm bị Giáo hội Khoa Học và Kỹ Thuật tập kích, số người chết ở đây đã nhiều hơn hẳn người sống.
Dù gì cũng đã ký khế ước với Thanh Cảng, ít nhiều gì nữ vương cũng phải để ý một chút, không thể tiếp tục không kiêng nể gì mà ô nhiễm người sống như lúc trước.
Hai bên tựa như thủy triều va đập vào nhau, tiếp sau đó là tứ chi bay tứ tung, tiếng cắn xe không ngừng văng vẫng bên tai.
Đây là một chiến trường điên cuồng.
Mỗi một người trên chiến trường đều dùng tư thế và thái độ điên cuồng người thường không thể có để chém giết lẫn nhau. Và phía sau những người dân này chính là vị nữ vương Khai Tâm đã dài tới ba mươi mét. Bà vác cái bụng cực lớn, trong đôi mắt lãnh đạm hiện lên sự lạnh lùng và tức giận hiếm thấy, sức mạnh tinh thần bao quanh người không ngừng thổi quét về phía chiến trường trước mặt.
Nhưng dù là số lượng người bị ô nhiễm hay là hạch tâm của quái vật tinh thần, dường như bà đều bị phía đối diện đè nặng một đầu.
Từng đòn trùng kích Tinh Thần cắt qua cơ thể của quái vật thịt viên, vẽ ra từng miệng vết thương sắc lẹm. Nhưng những vết thương này lại hóa thành từng cái miệng rộng với hàm răng nanh sắc bén, dường như bản thể của nó chẳng chịu chút ảnh hưởng nào cả.
Lĩnh vực tinh thần méo mó được phóng ra, che phủ khắp chiến trường. Đại quân người bị ô nhiễm đã giết đỏ cả mắt kia càng thêm điên cuồng, từng bước dồn ép đối thủ, áp sát lại gần trấn nhỏ Khai Tâm.
"Tút... tút... tút..."
Sau khi Tửu Quỷ gửi tin nhắn xin chi viện xong, cô cưỡi chiếc xe điện ba bánh mới tinh của mình chạy vào trong trấn nhỏ Khai Tâm. Trong chiếc túi để phía sau xe ba bánh là người nằm vùng đội mũ đỏ, nó vươn hai cánh tay nho nhỏ nắm lấy khung xe, nhảy một cái rồi ngồi lắc lư trên khung xe, phía sau là hai người nằm vùng đợi mũ đen khác. Hai con, một đứa bên trái, một đứa bên phải, ra sức đẩy xe lao về phía trước, khiến chiếc xe điện ba bánh này đạt tới tốc độ đáng kinh ngạc ngoài sức tưởng tượng.
"Không biết khi nào đám Tiểu Binh mới tới nữa."
Cục diện mà Tửu Quỷ nhìn thấy trên đường khiến sắc mặt của cô càng thêm lạnh lùng:
"Tuy thân là 'kỵ sĩ; về nguyên tắc ta không cần phải mạo hiểm tính mạng giúp đỡ, nhưng tốt xấu gì người này cũng là minh hữu của Thanh Cảng. Nếu ngay cả minh hữu của mình mà cũng không bảo vệ được, nói gì đến bảo vệ thế giới?"
"Huống hồ chỉ, người ở trạm quan sát..."
Ánh mắt của cô tối lại, xung quanh trấn nhỏ Khai Tâm không chỉ có tramh quan sát của Thanh Cảng, mà còn có một đội bảo vệ được võ trang đầy đủ, nhưng vì biến cố ập tới quá bất ngờ nên hiện tại tất cả đều đã gặp bất trắc.
Cảm xúc trong lòng Tửu Quỷ phập phồng lên xuống, đó đều là người dân Thanh Cảng, sao cô có thể để họ chết không minh bạch như thế được?
Nghĩ tới đây, cô quyết định sẽ đích thân ra tay.