Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1951: Bản Năng



"Đừng đẩy, đẩy tiếp là cả đám sẽ rơi vào miệng đối phương luôn đó."

Cô quay đầu mắng hai nhóc người nằm vùng đang đẩy xe nhanh quá mức kia một câu, sau đó xoay người, mặt đối mặt với thịt viên, hít sâu một hơi.

Con quái vật tinh thần vô cùng chân thực dưới Trăng Đỏ, gần như đã đánh vỡ bức tường ngăn cách giữa hư ảo và hiện thực, sở hữu một sức mạnh khủng bố khó mà tưởng tượng nổi. Theo lý thuyết, dị biến giả dưới giai đoạn bốn chỉ cần bị nó liếc trung thôi là đã đủ để nó rút sức mạnh tinh thần ra khỏi người đó; nhưng dưới sự bảo vệ của sức mạnh tinh thần của Búp Bê, Tửu Quỷ lúc này cũng đã có khả năng chống lại sự ô nhiễm tinh thần của viên thịt.

Cô có thể thong dong lên kế hoạch thật kỹ càng.

"Ngươi có biết tội đánh bị thương người dân của Thanh Cảng chúng ta nặng tới cỡ nào không?"

"Giết người đền mạng, thiếu nợ trả tiền, đây chính là quy định, mặc kệ ngươi là thứ gì, nếu đã tới đây thì phải tuân theo quy định của Thanh Cảng chúng ta!"

Trong lúc nói chuyện, Tửu Quỷ lấy từ trong chiếc túi đặt phía sau xe ra một chiếc cặp táp màu bạc, giơ vể phía viên thịt đang điên cuồng tấn công nữ vương của Trấn nhỏ Khai Tâm, sau đó, trong mắt cô loé lên ánh sáng năm màu, đồng thời chiếc cặp cũng mở tung ra.

Ngay giấy phút đó, bên trong chiếc cặp như toả ra vầng sáng thần bí mờ ảo. Nếu nhìn từ mặt bên, ngươi sẽ phát hiện trong cặp, ngoại trừ mấy bình rượu xái ra thì không còn bất cứ thứ gì nữa. Nhưng dục vọng của kẻ đứng đối diện chiếc cặp tức khắc bị gợi lên đầy mãnh liệt.

Vì trong mắt những kẻ đứng đối diện chiếc cặp, thứ được cất giấu bên trong chính là thứ mà mình ước ao có được nhất đời này, cũng khát vọng rằng bản thân có thể độc chiếm lấy nó làm của riêng.

"Phụt... Phụt..."

Ngay cả thịt viên cũng chẳng thể kiềm chế nổi nữa, lập tức mọc ra vài cái miệng, từ mỗi cái miệng, cái lưỡi đỏ tươi như được gắn gai ngược bằng sắt phóng ra ngoài, tựa như xúc tua thô to dữ tợn, bay thẳng một đường tới chỗ chiếc cặp.

Nhưng thời điểm cái lưỡi sắp chạm tới người Tửu Quỷ, đôi mắt của cô bỗng híp lại.

Một cỗ sức mạnh tinh thần khổng lồ tụ lại quanh người, hoá thành một bóng ma bán trong suốt giống Búp Bê y như đúc.

Cô chắn trước mặt Tửu Quỷ, cây dù trong tay nhẹ nhàng mở ra, tạo thành chiếc khiên tinh thần gần như thực thể hoá.

Dù xúc tua đỏ tươi có tấn công cỡ nào cũng chẳng mảy may chạm tới được Tửu Quý, dù chỉ là một lóng tay...

Đây chính là thứ khiến các "kỵ sĩ" Thanh Cảng tự tin qua lại trong thế giới tràn ngập điều quỷ quái này.

Vì trên cơ thể mỗi một người trong số họ đều chứa đựng sức mạnh của Búp Bê.

"Xoẹt..."

Thịt viên quỷ quái cảm nhận được nỗi tức giận lớn chưa từng thấy, cơ thể nó run lên kịch liệt, nứt ra từng cái miệng phủ đầy răng nanh nhọn hoắt.

Khoảnh khắc vô số sinh vật quỷ dị cấp cao giáng xuống thế giới thật, nhờ vào bản năng của riêng mỗi người, chúng sản sinh ra đủ loại động lực khác biệt. Vì khi đi từ Thâm Uyên tới thế giới thật, chúng không hề có cảm giác an toàn, tựa như gốc cây mất đi bộ rễ; thế nên, về mặt bản năng, chúng nó gần như đồng thời sản sinh ra hai nhu câu khác biệt.

Thứ nhất là ô nhiễm thật nhiều người, tự phát triển chính mình, đây là nhu cầu sinh trưởng, cũng là điều kiện để tìm thấy "mỏ neo" trong thế giới thật.

Thứ hai là một phương pháp nhanh chóng hơn - trực tiếp ô nhiễm sinh vật trong vùng cấm, cướp lấy đặc tính của đối phương. Với cách này chúng cũng có thể tìm được mỏ neo của chính mình, thậm chí còn ổn định hơn cách một.

Mà con thịt viên quái dị này sau khi dùng tốc độ nhanh nhất ô nhiễm một bộ phận người dân thì lập tức tập trung sức mạnh tới xâm lăng Trấn nhỏ Khai Tâm.

Bản năng của nó mách bảo rằng phải nhanh chóng ô nhiễm nữ vương của Trấn nhỏ Khai Tâm, cướp lấy địa vị trong vùng cấm của bà, đây mới chính là nhiệm vụ quan trọng nhất. Nhưng ông già không biết từ đâu chui ra này lại có được phương pháp bẻ cong khát vọng của nó, cưỡng chế nó di dời một phần lực chú ý qua nơi khác.

Vô hình trung, điều này đã làm chậm lại tốc độ ô nhiễm sinh vật trong vùng cấm của nó.

Bản năng mách bảo khiến nó cảm thấy tức giận.

Thông qua Tửu Quỷ, nó thậm chí có thể cảm nhận được nguồn gốc của cỗ sức mạnh tinh thần hiện diện bên cạnh Tửu Quỷ, cũng chính là Búp Bê.

Nó không hiểu, chỉ là một thứ miễn cưỡng lắm mới đạt tới cấp Quốc vương Ảo Tưởng mà thôi, sao lại dám làm càn khiêu khích nó như thế?

Thú vị thật đấy.

Sau khi chiếm lấy cái sào huyệt này, nó cũng không ngại dùng liên kết tinh thần để tìm tới cửa đâu.

Quái vật Thâm Uyên giáng thế vô cùng thuần khiết, cũng vì vậy mà chúng tự cảm thấy bản thân ưu việt hơn hẳn các sinh vật tinh thần trong thế giới thật.

Tựa như người đứng trên cao liếc xuống những kẻ thấp cổ bé họng, trong mắt họ, đối phương chỉ là con mồi để săn giết, thế nên khi bị khiêu khích, chúng mới khó lòng chịu nổi.

"Búp Bê... Búp Bê.."

Khi trong đầu nảy lên cái tên này, nó bắt đầu ra sức thu lực chú ý về, sau đó lập tức phóng ra sức mạnh tinh thần.

Nỗi khát vọng của nó với chiếc cặp màu bạc cũng theo đó mà phân tán vào cơ thể của vô số người bị ô nhiễm, nó tính mượn sức mạnh của họ để làm nhạt đi sự khao khát trong lòng mình, từ đó có thể tập trung sức chú ý của bản thân vào mục tiêu đã định trước.