Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1960: Kế Hoạch



Dòng điện màu xanh bao trùm phía trên phiên tòa lúc nửa đêm, hay nói đúng hơn giờ nó không còn là phiên tòa lúc nửa đêm nữa, mà là một dòng tinh thần thuần khiến, mơ hồ mà thôi.

Chúng nó có cấp độ tối cao, hơn nữa còn có mối liên hệ thần bí với toàn bộ tinh thần của nhân loại trên thế giới. Bây giờ nó đã đánh mất tất thảy tính chất và bên trong nó, đặc tính tinh thần của Búp Bê đang tác động lên tất cả.

Dòng chảy tinh thần hỗn loạn này dần có xu hướng ổn định, bắt đầu biểu hiện ra một loại đặc tính khác.

Cũng vậy, trong thời khắc mấu chốt này, trong căn cứ nghiên cứu sức mạnh tinh thần Thanh Cảng, tất cả mọi người đều mím môi mím lợi.

Trái tim như bị treo lơ lửng giữa không trung, tập trung chờ đợi trong nôn nóng và khẩn trương.

Giáo sư Bạch hình như cũng rất sốt ruột, nhưng ông không nhìn về phía cung điện tinh thần mà lại quay sang hướng khác.

Khi tiếng chuông cảnh báo reo lên vang dội trong căn cứ, tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi.

Họ vừa ngạc nhiên vừa hoảng loạn quay đầu nhìn về một hướng khác, không biết ở đây đã xảy ra chuyện gì.

Giáo sư Bạch mím chặt môi, trên mặt chẳng hề có gì gọi là ngạc nhiên, như thể chuyện này vốn nằm trong dự kiến của ông.

"Quả nhiên đã tới"

Nguyên nhân của tiếng cảnh báo là đám người đông nghìn nghịt ở phía xa đang lao nhanh về phía Thanh Cảng mà chẳng hề báo trước.

Hiện tại, xung quanh Thanh Cảng rất an toàn.

Vì "kỵ sĩ Ánh Sáng" Thanh Cảng đã huy động sức mạnh của Búp Bê, hay nói đúng hơn là trải dài làn váy của nữ thần ra khắp mọi nơi trên mảnh đất này. Khi làn váy trở nên rộng hơn, toàn bộ nguồn ô nhiễm, quái vật tinh thần, sinh vật quỷ dị nằm trong khu vực được sức mạnh tinh thần của Búp Bê bao phủ đều bị đuổi đi hết, thậm chí là bị dọn sạch, gục ngã trong tay tiểu đội Bạo Quân.

Có thể nói, những nơi đoàn kỵ sĩ đi qua đều trở nên sạch sẽ và ổn định.

Càng lại gần Thanh Cảng sẽ càng ổn định.

Nhưng cục diện ổn định, nhân tâm lại chưa chắc.

Sau khi Thanh Cảng bắt đầu thúc đẩy kế hoạch Thiên Quốc, khu vực được họ dọn dẹp sạch sẽ nguồn ô nhiễm cũng ngày càng lớn, áp lực phát sinh cũng ngày càng nặng nề. Vô số những người còn sống sót tuy không phải đối mặt với sự uy hiếp của ô nhiễm, nhưng họ vẫn rơi vào trạng thái hốt hoảng và khẩn trương, các điểm tập kết và thành phố Cao Tưởng cũng chịu đả kích trầm trọng, cơ cấu chính trị đã sớm sụp đổ, cũng tạo thành một lượng lớn lưu dân.

Trong lòng những người này chỉ có duy nhất một suy nghĩ:

Thanh Cảng đã cứu mình, Thanh Cảng là an toàn nhất, nên họ không màng tất cả mà di chuyển tới đây.

Khu vực được cứu vớt quá rộng, lấy thực lực của Thanh Cảng căn bản chẳng thể nào ổn định cũng như khống chế được cục diện.

Hiện tại năng lực phóng xạ của Thanh Cảng đã sớm chạm tới giới hạn, thứ duy trì sự yên tĩnh bây giờ chính là sự cân bằng vi diệu mong manh.

Sự áp lực này cũng là nguyên nhân chính khiến Búp Bê phải nhanh trong tiến vào cung điện tinh thần, trở thành "thể tối thượng" mới.

Lúc này, khoảng ba mươi cây số về phía nam Thanh Cảng, xuất hiện một biển người đông nghìn nghịt. Những người này phần lớn là đến từ khu hỗn loạn, hoặc là những người còn sống của vài điểm tập kết bị phá hủy ở phía nam Thanh Cảng, họ muốn tiến lại gần Thanh Cảng theo bản năng, nhưng Thanh Cảng cũng biết nếu để cho nhiều người tới đây cùng một lúc như vậy chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề nên đã sai một đội quân tới ngăn chặn, ra lệnh cho họ không được tới gần, ngoan ngoãn chờ đợi sự sắp xếp của Thanh Cảng.

Cục diện vốn còn đang rất tốt, một nhóm vật tư đã được chuyển tới đó. Dưới tình huống có thức ăn, có nước uống, còn có một đội quân cam đoan rằng đoàn kỵ sĩ sẽ không dám tới gần, những người này đồng ý chờ đợi, dù sao khát vọng xa vời của họ vốn không phải có thể trực tiếp tiến vào Thanh Cảng, mà là thành lập một điểm tập kết mới lân cận Thanh Cảng.

Bây giờ, với họ mà nói có thể may mắn sống sót trong tình cảnh khủng khiếp như ác mộng, hơn nữa cũng không bị đói chết là đã tốt lắm rồi.

Số lượng người giống như vậy rất đông, tạo thành một mảnh đen nghìn nghịt, đếm sơ đâu chỉ có mỗi một trăm hay là hai trăm nghìn thôi đâu?

Cộng thêm số người sống sót không ngừng ùa tới từ khắp các nơi trên thế giới khiến số lượng không ngừng tăng lên, cuối cùng nhiều tới độ không có cách nào thống kê nổi.

Lúc này, một người may mắn sống sót đang ngồi trên bờ ruộng ở khu hoang dã bỗng ngẩng đầu nhìn Trăng Đỏ trên không trung.

Thanh Cảng đưa tới không ít lều trại, nhưng không đủ để mỗi người đều có. Trước số lượng quá đỗi khổng lồ, chỉ có số ít người được ở trong lều.

Thanh Cảng cũng đưa tới không ít thức án, nhưng cũng vậy, không phải ai cũng được chia phần, dù là thanh niên trai tráng thì cũng chỉ cướp được nửa miếng bánh mì.

Hắn với cái bụng đói kêu vang chỉ có thể chờ, chờ ác mộng kết thúc, chờ Thanh Cảng sắp xếp cho mình.

Sau đó, ngay khoảnh khắc này, hắn bỗng nghe thấy tiếng xiềng xích va đập như có như không, trong trẻo, linh hoạt lại kỷ ảo, như đang vang lên từ trong đại não.

Ý thức như rơi vào ảo giác.

Hắn nhìn thấy trong Trăng Đỏ thấp thoáng bóng người màu đen, hắn vung tay, thả xiềng xích vô tận xuống đám người bên dưới.

m... ảm!

Ầm... ầm!

xiềng xích lọt vào lòng người.