Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1961: Kích Động



Cảm giác đói khát, rét lạnh, cũng như không chắc chắn về tương lai trong lòng người này bỗng phát triển với tốc độ chóng mặt, hắn nhớ tới giấc mơ mà mình từng nhìn thấy lúc trước, nhớ tới cô gái mặc váy trắng, hoàn hảo tới cực hạn trong mơ.

Sở dĩ Thanh Cảng không bị cơn ác mộng này đánh sụp, còn trở thành người cứu vớt họ chính là vì có được cô gái này, đúng không.

Dù bây giờ mình đang an toàn, nhưng mãi mãi sẽ chẳng bao giờ quên được cảnh tượng con nhện với cặp mặt đó rực thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh trăng đỏ; nó len lỏi qua đám đông, nuốt chửng em trai, em gái và cả người mẹ già của hắn.

Nếu hắn có thể kiểm soát được cô gái xinh đẹp kia, có phải mọi chuyện sẽ không diễn ra như vậy không?

Tất nhiên, người ta thuộc về Thanh Cảng, mình chỉ có thể ngồi đây hy vọng xa vời.

Nhưng nếu mình có thể khống chế được cô ấy thì sao? Nếu mình hợp tác với những người xung quanh thì sao?

Đôi mắt của hắn bỗng trở nên đỏ rực...

Khi màu mắt của hắn biến đổi, tiếng xiềng xích va đập bên tai càng thêm vang dội, cũng càng thêm rõ ràng. Hắn vội vàng xoay người nhìn, đám đông xung quanh như phát điên, cả đám đồng loạt ngẩng đầu, nhìn về phía Thanh Cảng, họ không cam tâm ngồi dưới đất nữa mà lồm cồm bò dậy, tiếng hít thở ngày càng dồn dập, cả cơ thể lẫn cảm xúc đều không chịu nổi mà run lên.

"Khà... khà... khà..."

Biến hóa và cuồng loại đột ngột ập tới chỉ trong thời gian một cái chớp mắt.

Thậm chí ngay cả đội quân Thanh Cảng với ba trăm người lính vũ trang kia cũng chẳng kịp phản ứng để chặn họ lại.

Những người vốn phải yên tĩnh ngồi trên khu hoang dã, thầm may mắn mình đã thoát khỏi tận thế bỗng đột ngột nổi điên, họ rít gào, la hét, từ ngươi xô ta đẩy thong thả tiến lên trước biến thành cùng nhau điên cuồng lao tới như thủy triều...

Đội quân vũ trang 300 người bị dòng người lặng yên không một tiếng động bao phủ trong nháy mắt.

"Không phải cô ấy quyết định vận mệnh của chúng ta, càng không phải Thanh Cảng sẽ là người quyết định vận mệnh của chúng ta..."

"Chúng ta phải tự định đoạt lấy vận mệnh của mình, cũng quyết định vận mệnh của Thanh Cảng..."

"Không cần ở lều trại, không cần ăn bánh mì..."

"Chúng ta muốn tự quyết định mình ăn cái gì, mình ở nơi nào..."

Suy nghĩ cuồng nhiệt lấp đầy tim họ, mỗi người đều đã bị dã tâm khống chế, trở nên điên cuồng, chỉ biết nhắm vào Thanh Cảng.

Hoàn toàn không thèm suy nghĩ xem mình có thành công hay không, cũng chẳng hề nghĩ tới rằng mình vừa được Thanh Cảng cứu sống mà lại làm ra hành động này này thì có đúng hay không.

Càng không một ai chú ý rằng, trong tình cảnh cuồng nhiệt như vậy, quang mang tỏa ra từ Trăng Đỏ như trở nên vặn vẹo, trên người họ mọc ra từng sợi xích màu đen, mà đầu còn lại của sợi xích lại nằm trong tay một người nào đó có cập bậc gần sát với Trăng Đỏ. Đám đông điên cuồng bên dưới ngày càng nhiều, cũng ngày càng cuồng nhiệt, nhưng người khoác áo choàng đen này lại thong thả dạo bước như đang tản bọ trong sân vắng.

Đôi mắt ẩn dưới lớp mũ trùm màu đen cũng ngày càng sáng ngời.

Lượng lớn lưu dân không chỉ tập trung ở mỗi phía nam, mà bốn phương đông tây nam bắc của Thanh Cảng đều có vô số người vì quê hương bị quá hủy nên không có nhà để về, cũng không cảm nhận được sự an toàn.

Vì phía Thanh Cảng cũng là bị ép bước lên còn đường cứu vớt thế giới này, nên trong khoảng thời gian ngắn, Thanh Cảng không có cách nào sắp xếp tất cả mọi người, giúp họ thành lập quê hương cũng như trật tự mới cả, hay nói đúng hơn, có thành lập cũng vô ích.

Mà cục diện như vậy rất dễ dẫn tới biến hóa.

"Nhà của chúng ta không còn, thôn xóm cũng không còn, thân nhân cũng không có, cơm ăn cũng không có..."

"Nhưng ở Thanh Cảng thứ gì cũng có..."

"Đồ ăn, nước uống, vàng bạc, phụ nữ..."

"Dựa vào đâu chỉ mình họ mới được hưởng thụ những thứ ấy, dựa vào đâu chúng ta lại không..."

"bi thôi, cướp hết, đoạt hết tất cả về tay chúng ta..."

"rầm rầm rầm..."

Phía bắc Thanh Cảng cũng có lượng lớn lưu dân tụ tập. Mỗi một người ở đây đều nảy sinh một cảm xúc kỳ lạ.

Tựa như có một lúc nào đó, trái tim bỗng bị một bàn tay to lớn lạnh lẽo hung hăng bóp chặt. Vì vậy họ cũng trở nên điên cuồng, miệng không ngừng la hét, cảm xúc dâng trào như sóng thần ập tới.

Ai nấy cũng đều cảm thấy suy nghĩ của mình vô cùng đúng lý hợp tình, cảm thấy mọi chuyện vốn nên như vậy, thế là họ sôi nổi hét lớn một tiếng, lao về phía Thanh Cảng.

Chỉ là không một ai chú ý thấy rằng có một bàn tay tái nhợt đang duỗi vào lòng ngực mỗi người từ phương diện tinh thần, hung hăng nắm chặt lấy tim họ. Bắt đầu từ lúc đó, trái tim hóa thành một màu trắng bệch, toàn bộ lý trí cũng theo đó biến mất.

Từng nhóm người với trái tim trắng bóc điên cuồng chảy loạn trên khu hoang dã.

Vô số người lao tới từ phía tây, trong mắt chứa đầu côn trùng.

"Tại sao chúng ta phải cửa nát nhà tan, còn Thanh Cảng lại trở thành anh hùng cứu vớt thế giới này..."

"Tại sao chúng ta phải chịu đói chịu khát bên ngoài thành phố, còn người trong Thanh Cảng lại có thể sống yên ổn an nhàn ở bên trong..."

"Không được, như vậy không công bằng...

"Chúng ta cũng muốn sống trong thành phố, người Thanh Cảng cũng phải ra ngoài chịu đói chịu khát..."