Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1975: Bành Trường



Người khác có thể giải được nguyên lý và quá trình thăng cấp của sức mạnh tinh thần, nhưng lại không thể cải biến được đặc chất tinh thần.

Cung điện tinh thần của Búp Bê đã nổi lên một thời gian, nhưng vẫn luôn thay đổi không ổn định.

Dường như trong nội tâm, cô ấy cũng cảm thấy mê mang mờ mịt, trong thời khắc cuối cùng này cũng không biết đi về đâu.

Mãi cho đến giờ phút này, cô gái nhỏ dường như đã cảm ứng được gì đó.

Cô từ từ mở mắt ra, trên gương mặt nhỏ nhắn cũng xuất hiện thần sắc kiên định.

"Ta là người nắm giữa thần trượng, ta chính là tân thần..."

Từ giây phút Người Giấu Trượng lấy quyền trượng của thần ra thì liền bắt đầu điên cuồng hấp thu sức mạnh tinh thần ở xung quanh.

Hắn không những đoạt hết sức mạnh tinh thần đang hỗn loạn của hàng chục vạn người sống sót đang điên cuồng ngoài kia, mà phần lớn bóng đêm của Quân Vương Bóng Đêm cũng không thể thoát khỏi tay hắn.

Thậm chí ngay cả Bàn Tay Tái Nhựt, Hắc Hoàng Hậu cũng bị cây quyền trượng này đoạt mất phần lớn sức mạnh tinh thần.

Trên trời trắng đỏ treo cao, dưới mặt đất, vô số sợi xúc tu to lớn đang xuyên thẳng qua màn hào quang đỏ sậm thẳng tiến đến chân trời.

Dưới sự ảnh hưởng của thần trượng, đám xúc tu to lớn này dường như đều đang hướng về nơi mà Người Giấu Trượng ngã xuống, khu rừng như bị gió lốc quét ngang.

Đến khi sức mạnh tinh thần đã tập hợp lại đến mức Người Giấu Trượng không còn chịu đựng nổi nữa thì hắn chợt mở mắt ra, con mắt âm lãnh trở nên sáng ngời, một luồng sức mạnh tinh thần kỳ lạ ngay lập tức chui vào trong óc của tất cả sinh vật tinh thần.

Đây chính là lời tuyên cáo của nó.

Mà sau lời tuyên cáo, chính là sự trùng kích trước nay chưa từng có.

Sự trùng kích đạt tới cấp độ rìa nấc thang thứ bảy.

Gần như là không có ai nghi ngờ, khi sự trùng kích này vọt tới, thì ngay cả Quân Vương Bóng Đêm cũng sẽ bị bức lui.

Căn cứ, thậm chí là toàn bộ Thanh Cảng sẽ bị diệt hoàn toàn.

"CMN..."

Giọng nói của Quân Vương Bóng Đêm đều mơ hồ phát run:

"Trốn hay không trốn?"

Kẻ Trộm Lửa đứng trên tường cao Thanh Cảng thì nhẹ nhàng tháo cái mũ trùm xuống, mái tóc dài màu trắng phủ sương vô cùng nổi bật dưới ánh sáng đỏ của mặt trăng.

Ầm... ầm! Một loại âm thanh vốn không nên tồn tại ở trong hiện thực đột nhiên vang lên.

Trong luồng sức mạnh tinh thần cuồng loạn này, mỗi người đều cảm thấy dường như trong tinh thần của mình có một đóa mây hình nấm đang xuất hiện trên bầu trời.

Chợt, luồng sức mạnh tinh thần to lớn đến mức Người Giấu Trường không thể khống chế được lập tức được phóng thích, như thủy triều điên cuồng lao về phía trước.

Dưới áp lực kinh khủng này, từng sợi tinh thần mỏng manh ngay lập tức biến thành hồng thủy mãnh thú, mang theo sức sát thương và phá hoại còn hơn cả hồng thủy mãnh thú trào ra bên ngoài, kề sát mặt đất, thổi qua từng lớp cỏ hoang, che đi từng tấc hiện thực.

Và những người sống sót đang ngã gục trước mặt của Người Giấu Trường chính là kẻ bị ảnh hưởng đầu tiên.

Trong chớp nhoáng này, cơ thể của họ đột nhiên khẽ run lên, sau đó cứng lại, như biến thành một pho tượng hình người.

Nếu lúc này có người đến kiểm tra thì sẽ phát hiện, đầu óc của họ đã triệt để trống rỗng.

Đại não gần như đã biến thành cát vụn, nhưng vẻ bề ngoài lại hoàn hảo không một chút tổn hao, đồng thời vẻ mặt cũng trở nên bình lặng hơn.

Sức công phá của sức mạnh tinh thần ở cấp độ này không có cuồng phong gió lốc ầm ĩ như trong tưởng tượng, mà là một sự im lặng lạnh lẽo đến mức tận cùng.

Ngay sau đó, luồng sức mạnh tinh thần vượt qua khỏi phạm vi lý giải của người thường này đã đi tới trước mặt của Quân Vương Bóng Đêm.

Bóng đêm lập tức bị phá hủy, không có bất kỳ khả năng đối kháng nào.

Tiếng gầm gừ của Quân Vương Bóng Đêm vang lên, ông bắt đầu có cái cơ thể to lớn của mình lại, hận không thể chui ngược về Thanh Cảng.

Giáo sư Bạch, các nhân viên nghiên cứu, Tổ tiên sinh và các chiến sĩ còn lại trong căn cứ, đều theo bản năng nhắm mắt lại, đón nhận sự trùng kích sắp đến.

Nhưng cũng đúng vào lúc này, những đường cong vặn vẹo của cung điện tinh thần phía sau lưng họ bỗng nhiên trở nên ổn định.

Một vách tường trắng đến chói mắt xuất hiện, điểm xuyết thêm một luồng sáng tựa hào quang.

Những đường cong hư ảo của mái vòm nhà nhọn và những lát gạch ngói chỉ xuất hiện trong truyện cổ tích được tạo ra từ sự xen lẫn của sức mạnh tinh thần dần biến thành một thể chân thực.

Những cánh cửa sổ hẹp dài sáng ngời bắt đầu xuất hiện trên vách tường, giống như đôi mắt của con người khi cười rộ lên.

Bậc thang cao lớn như được khắc từ thủy tinh sáng chói từ từ kéo dài, rồi dẫn về phía cung điện thần bí.

Một bức tượng nam nhân ngồi ngẩn người trên tảng đá tỏa ra ánh sáng mê người cũng xuất hiện ở trước cung điện.

Giống như một tòa cung điện chỉ có trong truyện cổ tích đang đi vào hiện thực.

Ngoại trừ bức tường nam nhân có chút không hài hòa kia ra, thì tất cả mọi thứ còn lại đều có dáng vẻ tuyệt đẹp như khi trí tưởng tượng được phát huy đến mức tận cùng.

Trong khoảnh khắc tòa cung điện tinh thần này xuất hiện, thì đại não của những người xung quanh dường như đã bị khựng lại một lát.

"Kęt... kẹt..."

Ngay cả tiếng mở cửa của cung điện cũng chứa đầy sự ung dung và vui vẻ.