Một bé gái mặc váy đen, tay cầm dù, xinh đẹp như búp bê chậm rãi bước ra từ cung điện.
Vẻ mặt của cô vô cùng bình tĩnh, dường như còn mang theo chút ngại ngùng và ý cười.
Cô nhẹ nhàng vung làn váy lên, sau đó bước ra một bước.
Chỉ một bước, cũng đã làm cho cô xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Không chỉ là ở trước mặt những người bình thường đang đứng chặn trước cung điện tinh thần, mà còn là ở trước mặt của Quân Vương Bóng Đêm.
Đối mặt với luồng sức mạnh tinh thần có thể hủy diệt bất cứ thứ nào cản đường đang lao đến, cô gái nhỏ chỉ nhẹ nhàng mở dù ra, rồi đứng yên ở đó.
Khi dù được mở ra, tia sáng trong cung điện tinh thần phía sau cũng càng thêm sáng ngời.
Sau đó, trong đầu của những người sống trong Thanh Cảng và những người còn sống sót trong căn cứ nghiên cứu sức mạnh tinh thần, thậm chí là những người sống sót còn chưa hoàn toàn bị hủy diệt kia, đều xuất hiện một cảm xúc vui vẻ và thoải mái như cánh cửa âm u trong đầu đã được mở ra để đón ánh sáng.
Ở một số thời khác, đau khổ và cô đơn, đều là thứ không cần lý do.
Nên thoải mái và vui vẻ, cũng không cần đến lý do.
Nó chỉ là một loại một tâm trạng tốt đẹp.
Mỗi người đều đáng giá có được tâm trạng tốt đẹp này, chỉ là chúng ta đều đã quên mất mình còn có quyền được nhận.
Nhưng bây giờ, Thanh Cảng và những người còn may mắn sống sót ở xung quanh Thanh Cảng đều phảng phất như đang nhận được một lời nhắc nhở, thì ra còn có cảm giác vui vẻ lại đơn giản như thế này.
Thế là trong nội tâm của mỗi người, đều xuất hiện một cảm giác bị người dịu dàng gọi tỉnh từ cơn ác mộng.
Họ chậm rãi mở ra đôi mắt vẫn còn đang nhập nhèm ngái ngủ, nhẹ nhàng nâng đầu nhìn về phía luồng sức mạnh ôn hòa đang hội tụ trên mặt dù của Búp Bê trước mặt, như đang có ánh sao đầy trời đang rơi xuống, rồi lưu luyến mãi ở trên mặt dù.
Chẳng qua những ánh sao này chính là thứ mà đã bị con người quên đi ở tận sâu trong nội tâm Chúng nó lập lòe, óng ánh động lòng người.
Sau đó liên kết, xen lẫn, rồi xòe ra như một cây dù khổng lồ.
Luồng sức mạnh tinh thần cuồng bạo có thể phá hủy bất kỳ loại đặc chất nào đang từ phương xa ập tới bất chợt bị bức tường ánh sáng lấy cây dù làm trung tâm này chặn lại, không có bất kỳ người nào bị lãng quên, giống như mỗi người đều có quyền được đón nhận sự tốt đẹp.
Ngay sau đó... Tiêu tan như một làn gió nhẹ.
"Cái gì?"
Vào lúc này, không biết có bao nhiêu người bất chợt mở to mắt, sau đó rùng mình.
Sự chấn động của việc này thật sự không thua kém gì việc nhận chấn động trực tiếp vào tinh thần.
Luồng sức mạnh tinh thần cuồng bạo đáng sợ như một cơn ác mộng, không có bất kỳ người nào có thể dùng tư duy logic để suy tính ra có thể dùng dạng sức mạnh gì mới có thể ngăn lại được kia.
Lại bị một bức tường ánh sáng chặn lại, rồi tiêu tán, không có sự bùng nổ và phá hủy như trong tưởng tượng, chỉ có một sự nhẹ nhàng và ôn nhu, như luồng sức mạnh tinh thần như hồng thủy mãnh thú kia đã thay đổi bản chất của chính mình khi vọt tới trước mặt của Búp Bê.
Vốn là loại đặc chất tinh thần đang bị mất khống chế, đang ôm theo một sức mạnh có thể phá hủy tất thảy mọi thứ cuốn qua mặt đất, nhưng khi chạm đến bức tường ánh sáng thì lại trở nên ôn thuần, nhanh đến mức khiến người ta cảm thấy không có chút giây chậm trễ nào... Nước lũ trong chớp mắt đã biến thành dòng suối, dã thú ngay lập tức đã biến thành mèo con.
Dường như khi luồng sức mạnh tinh thần đáng sợ này tiếp xúc với bức tường ánh sáng, thì đã bị cảm giác tốt đẹp trên đó ảnh hưởng.
Sau đấy, chúng nó dùng một cách đi ngược với pháp tắc vật lý thay đổi trạng thái của bản thân, trở nên dịu dàng, mềm mại hơn tất cả.
Chúng nó tản ra thành từng sợi nhỏ, rồi vây quanh cái tay đang cầm dù của Búp Bê như một dòng suối nhỏ, quẩn quanh, bay lượn, thổi tung dây lụa trên váy áo của cô.
Chúng nó thích Búp Bê.
Chúng nó không đành lòng tổn thương đến cô, cho nên liền trở nên dịu dàng khi đến trước mặt cô.
Dù sao đây cũng chính là nữ thần ánh sáng mà tất cả những người sinh sống trong tuyệt cảnh này đang mong chờ và tin tưởng nhất.
Cô ấy mang đến ánh sáng cho người trong tận thế.
Vậy thì, cái gì mới gọi là ánh sáng? Đáp án rất đơn giản, ánh sáng, chính là thứ tốt đẹp nhất...
"Sao lại có thể như thế?"
Người Giấu Trường chợt mở mắt, hoảng sợ nhìn Búp Bê đang đứng cách mình không xa.
Hắn bỗng nhiên cảm giác được có một đặc chất nào đó đang rời xa mình.
Đồng thời hắn cũng cảm thấy không hiểu, vì sao trùng kích mà quyền trượng của thần đem tới lại không làm tổn thương cô gái này.
Chẳng qua hắn không còn thời gian để suy nghĩ nữa, vì hắn đột nhiên cảm nhận được một sự xé rách trong cơ thể.
Quyền trượng của thần dường như có ý thức của riêng mình, nó đột nhiên thoát khỏi cơ thể của hắn, sau đó lao nhanh về phía trước như thiểm điện.
Điều này khiến cho tim hắn đập loạn cả lên, không rõ chuyện gì đang xảy ra.
Sức mạnh tinh thần đều thích Búp Bê.
Cho nên, thân là sức mạnh tinh thần thuần túy nhất và có chất lượng cao nhất.
Quyền trượng của thần cũng thích Búp Bê.