"Trở về!"
Sau khi nhìn thấy quyền trượng của thần như có sinh mệnh riêng thoát khỏi cơ thể của mình rồi bay về phía Búp Bê thì Người Giấu Trượng sững sờ mất một lúc, sau đó mới nghiêm nghị hét lớn.
Có vô số xiềng xích màu đen bay ra từ trong cơ thể của hắn, quấn chặt lấy quyền trượng của thần của kéo mạnh trở về.
Giờ khắc này, sau khi chứng kiến trùng kích tinh thần mạnh mẽ nhất từ trước đến nay bị ngăn lại, thậm chí quyền trượng của thần cũng muốn phản bội mình.
Thì đã làm cho Người Giấu Trượng phút chốc mất đi tất cả dã tâm, thậm chí ngay cả việc giáng cấp cũng không để ý, chỉ cảm thấy hoảng sợ muốn rút lui.
Đương nhiên, phải thu quyền trượng về, rồi mang theo nó rời đi.
"Hửm?"
Cũng vào lúc này, dường như Búp Bê cũng cảm nhận được sự tồn tại của quyền trượng của thần.
Cô có hơi tò mò ngẩng đầu nhìn cây quyền trượng muốn bay tới chỗ mình, nhưng lại bị xích sắt cuốn lại kia.
Trong cảm giác của cô, cây quyền trượng này giống như một vật sống có sinh mệnh.
Nó như một con mèo nhỏ đáng yêu, đang bập bẹ gio mấy cái vuốt nhỏ xíu muốn chạy về phía mình.
Nhưng mèo nhỏ lại bị một bàn tay to bắt lấy, ngăn cho nó tới gần.
Thế là Búp Bê cũng rất tự nhiên giơ tay của mình lên, sức mạnh tinh thần xung quanh cũng trôi theo, từng chút hóa thành tinh quang rơi vào trong hiện thực.
Biến không gian xung quanh cô thành một mảnh trời sao sáng chói.
Những sợi xiềng xích trắng tinh đã từ trời sao rủ xuống, từ từ vươn dài ra xa bay về phía quyền trượng.
Hai loại xiềng xích, một đen một trắng đồng thời cuốn lấy quyền trượng.
Giống như là một trận kéo co, treo quyền trượng của thần ở ngay giữa không trung.
Ánh mắt của Người Giấu Trường lúc này vô cùng lạnh lẽo, hắn hung hăng nhìn về phía cô gái đẹp đến mức không chân thật ở đối diện.
Không có cách nào để hình dung sự phẫn nộ trong lòng hắn vào lúc này.
Hắn từng thua trong tay của Thầy Xem Mệnh, từng thua trong tay của Bạo Quân, cũng từng thua trong tay của Quân Vương Bóng Đêm.
Nhưng hiện tại không giống.
Đây là lần đầu tiên có một phàm nhân đứng cùng một cấp bậc với hắn, thậm chí khiêu chiến quyền uy của hắn.
"A... Ha ha ha ha ha ha..."
Cùng một thời gian, cha vừa nãy suýt chút nữa là chạy mất trước sự trùng kích đáng sợ của quyền trượng của thần.
Nhưng khi thấy được cảnh tượng vượt qua dự tính của mình này, ngay cả ông cũng ngơ ngác một lát.
Ngay sau đó, đột nhiên cười phá lên.
Trong lúc cha cười, bóng đêm của ông cũng lại một lần nữa xông tới chân trời, sức mạnh tinh thần âm lãnh tràn ngập toàn bộ chiến trường.
Ông giấu mình trong bóng đêm cuồn cuộn, cái mặt nạ làm bằng kim loại sáng bóng cứ lập lòe như ẩn như hiện.
Rồi bất chợt, cha xông thẳng về phía trước, tựa như một con cái mập lớn đang lao nhanh trong mặt biển tối tăm, chỉ dùng một thời gian cực ngắn đã cuốn theo mấy tầng trùng kích xuyên qua từng lớp đại não đã chết, vợt thẳng đến trước người của Người Giấu Trượng.
Sau đó dùng bàn tay lớn hung hăng cắm vào cơ thể của hắn.
"Không tốt..."
Trái tim của Người Giấu Trượng đập kịch liệt, nhất thời cảm thấy kinh sợ không thôi.
Hắn không muốn từ bỏ quyền trượng của thần, vì vậy cho đến giờ phút này cũng không buông tay.
Lực chú ý của hắn nhanh chóng tập trung về phía Bàn Tay Tái Nhựt và Hắc Hoàng Hậu đang đứng phía sau.
Lúc này, chỉ có Bàn Tay Tái Nhựt và Hắc Hoàng Hậu là có cơ hội ra tay giúp mình ngăn cản Quân Vương Bóng Đêm.
Chỉ cần ngăn ông lại, thì hắn có thể đoạt lại quyền trượng, đến lúc đó cũng không xem như là thua tới triệt để.
Nhưng không nghĩ tới, khi cảm nhận được khí thế đáng sợ của Quân Vương Bóng Đêm đang ập tới, Bàn Tay Tái nhợt chỉ là hơi động một chút.
Hắn vừa định từ thế giới tinh thần của người nào đó đi ra thì chợt thấy được đôi mắt hung tàn thô bạo dưới lớp mặt nạ của Quân Vương Bóng Đêm, thế là tâm thần lập tức trở nên hoảng loạn.
Không những nhanh chóng rụt trở về, thậm chí còn trốn vào sâu hơn, ôm hai cái cổ tay trụi lủi của mình trốn ở chỗ sâu của thế giới tinh thần.
Còn Hắc Hoàng Hậu thì đã lui tới ngoài rìa chiến trường, vẻ mặt thất hồn lạc phách, trong miệng cứ liên tục lẩm bẩm cái gì.
Nhìn dáng vẻ thì bà dường như cũng không có ý định ra tay.
Vì vậy, trong chiến trường tầng cao này, một cảnh tượng tuyệt đối không thể xuất hiện đã xuất hiện.
Người Giấu Trường đón nhận trùng kích của Quân Vương Bóng Đêm, nhưng lại giống như bị dọa tới choáng váng, phạm vào một sai lầm mà người bình thường đôi khi mới phạm phải.
Rõ ràng nguy hiểm đã tới gần bản thể, nhưng hắn vẫn tốn công nắm lấy quyền trượng của thần, mặc cho bàn tay to lớn kinh khủng kia đưa tới trước người.
"Phốc..."
Cơ thể bị xuyên thủng, cuồn cuộn bóng đêm lập tức quét ngang cơ thể của hắn.
Cũng vào ngay lúc này, sức mạnh tinh thần của bản thể Người Giấu Trượng trở nên hỗn loạn vô tận, xiềng xích ào ào rơi xuống đất.
Còn quyền trượng của thần thì bị xiềng xích màu trắng nhẹ nhàng cuốn về bên kia, rơi xuống tay của Búp Bê.
Búp Bê tò mò đánh giá cây quyền trượng, cảm nhận sự hoạt bát, thoải mái và cảm giác thân cận của nó đối với mình.
Cô nhẹ nhàng dùng tay mơn trớn mặt ngoài của quyền trượng.
Cây quyền trượng của thần vốn hiện ra tính chất màu đen, còn dẫn theo đặc chất âm lãnh lập tức trở nên sáng ngời tinh mỹ, hoa văn như tơ vàng lưu chuyển ở bề mặt, sau đó nhẹ nhàng xâm nhập vào ánh sáng xung quanh Búp Bê.