Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1991: Thân Thích



Nghĩ đến vấn đề này, xúc tu của Lục Tân liền nâng lên, quấn lấy hắn vào trong tay, tiếp tục leo từng bước lên bậc thềm.

Mà dưới sự bảo vệ của vô số xúc tu màu đỏ tươi, Lục Tân tiến vào Thần quốc Cao Sơn, những người kiêu ngạo mà dè dặt trong thành phố này, bắt đầu không tự chủ được mà run lên.

Khi Lục Tân tiến lại gần, đi qua mặt họ, sự kiêu ngạo của họ nháy mắt tan thành mây khói.

Thay vào đó là sự sợ hãi.

Thân thể hắn run rẩy kịch liệt, dường như trong cơ thể đang có hai loại sức mạnh khác nhau đang tấn công nhau.

Khi cách Lục Tân khá xa, họ cố gắng đứng vững, nhưng sau khi Lục Tân tiến lại gần, đầu gối lại như nhũn ra.

Sau đó, họ không thể kiểm soát được bản thân, khi Lục Tân đi qua trước mặt họ, họ run rẩy và sợ hãi, ngã quỵ xuống hai bên đường.

Thậm chí có người, nửa thân trên của người đó cũng đã nằm sấp xuống, trán chạm đất, khóc lóc chảy nước mắt nước mũi.

Tương tự, cũng vào lúc họ quỳ xuống, sâu bọ bắt đầu chui ra từ các lỗ trên cơ thể của họ.

Những con sâu bọ này cố gắng nâng cơ thể của chúng lên, nhưng khi chúng bò ra ngoài, thì cơ thể chúng từ từ trở nên cứng đờ và rơi xuống đất.

Chết mất tiêu rồi.

Dù sao, họ tự xưng là Thần quốc, kiêu ngạo đứng trên đầu những người bình thường khác.

Nhưng vào lúc này, lại vì một sự tồn tại đáng sợ khác đến trước mặt bản thân mà bị ép phải quỳ xuống.

Niềm kiêu hãnh của họ đã chết ngay khi họ quỳ xuống.

Tại vị trí mà Hắc hoàng hậu đang đứng, nàng nhìn thấy con dân của mình đổ rạp như lúa mì.

Theo bước chân của người thanh niên leo lên thành phố Cao Sơn, là cảnh từng người từng người một quỳ xuống.

Cơ thể của nàng cũng bắt đầu run rẩy kịch liệt, co giật giống như bị điện giật.

Các bộ phận khác trên cơ thể, đều có sâu bọ rớt xuống liên tục, chúng vặn vẹo ngọ ngoạy trên mặt đất sau đó dần dần trở nên cứng ngắc.

Nàng nhìn người đi lên từ chân núi, thậm chí còn cảm thấy thân thể của hắn đang không ngừng to lên.

Lúc ở dưới chân núi, hắn chỉ là một điểm nhỏ xíu.

Nhưng khi hắn leo lên bậc thang, đã dần ngang hàng với mình đang đứng trên cao, sau đó cao hơn cả mình.

Thậm chí nàng còn nhìn thấy bóng của người thiếu niên đã cao hơn cả bầu trời, cao hơn cả trăng máu trên bầu trời, chiếm cứ hết tầm mắt của mình, đôi mắt nhìn thì ôn hòa nhưng thật ra đã chiếm ưu thế tuyệt đối, lúc này chỉ nhàn nhạt nhìn mình.

Điều này khiến cho nàng có loại cảm giác giống như khi nàng nhìn thấy sự tồn tại đầu tiên.

Hai đầu gối của nàng cũng bắt đầu nhũn ra, không nhịn được muốn quỳ xuống, các khớp ngón tay nắm lấy cạnh cửa sổ cũng đã chảy nhiều máu tươi.

"Vù.."

Sau đó, cũng vào lúc đầu gối của nàng sắp chạm mặt đất, một cơn chấn động tinh thần kịch liệt đột ngột xuất hiện, chợt thức tỉnh nàng.

Lúc này nàng mới phải hiện mình không bị bắt quỳ gối thật, mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Người thanh niên trẻ đã đi vào cung điện của mình, đặt đứa bé màu đen sang một bên, ngồi trên chiếc ghế sô pha rộng lớn.

Loại sức mạnh tinh thần không chỗ nào là không có mặt áp chế mình từ cấp độ bản năng đã bị thu vào.

Vào lúc này, Hắc hoàng hậu thậm chí nhịn không được sinh ra một tia cảm kích, hay nói cách khác, là một loại bị thương.

Thậm chí nàng cần phản ứng một chút mới thấp giọng mở miệng:

"Cảm ơn người"

Lục Tân ngồi ở trên số pha vừa mới rút điếu thuốc ra, hơi sững sờ, cười lắc đầu nói:

"Không sao"

Sau đó, hắn nói thêm:

"Dù sao cũng là thân thích".

Trên mặt Hắc hoàng hậu lập tức hiện lên một loại cảm xúc phức tạp khác.

Cảm ơn người, giữ lại cho ta chút tôn nghiêm cuối cùng.

Không sao đâu, ta vì thể diện của mẹ ta nên mới không ức hiếp người...

Là một người phụ nữ kiêu ngạo, nàng rất giỏi nắm bắt cảm xúc từ các chi tiết, vì vậy nàng gần như hoàn toàn cảm nhận được ý nghĩa ẩn chứa trong câu trả lời của Lục Tân, câu trả lời này không hề khiến nàng cảm động, ngược lại cảm xúc của nàng lại dâng trào một cách mãnh liệt.

Nàng cố gắng hết sức khống chế cơ thể mình đứng vững, sau đó chậm rãi xoay người lại, ánh mắt phức tạp rơi trên mặt Lục Tân.

Dường như có một khoảng lặng dài, nàng thấp giọng mở miệng:

"Ngươi thực sự rất quan tâm đến chị."

Lục Tân châm thuốc, nhìn trái phải xung quanh, nhưng không tìm thấy gạt tàn, vì vậy hắn tiện tay lấy một chiếc hộp ở bên cạnh, đặt nó trên tay.

Đó là nắp hộp trang điểm của Hắc hoàng hậu.

Tàn thuốc bắn vào trong nắp, Lục Tân cũng thoáng suy tư theo tiếng động này.

Sau đó hắn gật đầu:

"Đương nhiên rồi, đó là người nhà của ta"

Chỉ là một câu trả lời bình thường như vậy, lại lập tức khiến cho ánh mắt của Hắc hoàng hậu lộ ra ánh sáng phức tạp.

Môi nàng run lên, thật lâu sau, mới thấp giọng nói:

"Ta thực sự không bằng chị.."

Lục Tân cười gật đầu:

"Đương nhiên"

Hắc hoàng hậu lại không nói nên lời.

Phải thừa nhận rằng, phần mở đầu của cuộc gặp gỡ và nói chuyện với người thân này không hề suôn sẻ.

Nhưng kể ra, trước đây mẹ không thích nàng lắm, cha cũng vừa mới đánh nàng một trận, hơn nữa người bà con này cũng không qua lại nhiều với gia đình mình, còn luôn có ý nghĩ xấu, lời đó tùy tiện nói một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ? Càng quan trọng hơn là, bản thân hiện tại tự do tự tại, có tư cách nói bất kỳ cái gì mà bản thân nghĩ trước mặt bất cứ ai, trong bất cứ trường hợp nào...