Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1992: Phá Vỡ Luân Hồi



"Ngươi sẽ giết ta sao?"

Trong lòng Hắc hoàng hậu xuất hiện một câu hỏi như vậy.

Tuy nhiên, với tính cách của nàng, lại không thể hỏi ra một câu hỏi như vậy, cho dù là trong hoàn cảnh như bây giờ.

Vì vậy, trong làn khói lượn lờ tỏa ra từ ngón tay của Lục Tân, vẻ mặt của nàng thay đổi mấy lần, nhưng nàng vẫn trở nên lạnh lùng và cứng cỏi.

"Ta không có chống lại sức mạnh của ngươi."

Nàng hơi dừng lại một chút, ánh mắt dường như mang theo vẻ khiêu khích nhìn Lục Tân:

"Vậy ngươi muốn làm thế nào?"

"Ta sẽ không vội vàng ra tay với người"

Lục Tân cũng đang suy tư, nghe xong lời của Hắc hoàng hậu nói xong, mới nhẹ giọng nói:

"Ta còn có vấn đề muốn hỏi người"

"Chuyện gì?"

Sự kiêu ngạo trên gương mặt Hắc hoàng hậu dường như nhiều hơn một chút.

Nàng thích dáng vẻ của một người khi thỉnh cầu mình, cho dù là đối phương đang hỏi một vấn đề hoặc là khẩn cầu mình ban cho cái gì đó.

Vì vậy, vẻ mặt của nàng đây kiêu ngạo:

"Vì chị ta đã qua đời rồi nên sẽ không có ai tiếp tục hướng dẫn cho người con đường mà người nên đi."

"Cho nên, người muốn hỏi ta làm sao mới có thể bước lên ngôi vương sao?"

"?"

Lục Tân hơi giật mình.

Khi nghe được hai chữ

"ngôi vương"

trong lời nói của Hắc hoàng hậu, hắn thậm chí có chút buồn cười.

Tuy nhiên, ở trước mặt người bà con này, hắn vẫn nhịn được không cười ra tiếng, mà chỉ khẽ lắc đầu.

"Không phải"

Hắn nghiêm túc nhìn Hắc hoàng hậu:

"Ta muốn biết, rốt cuộc mẹ ta muốn cái gì.."

Hắc hoàng hậu lập tức sững sờ.

Lục Tân khẽ thở dài, giải thích:

"Mẹ rất mệt, mẹ lo lắng con đường mà ta đi sẽ không chính xác, giống như.."

Nói đến đây, hắn trước tiên liếc nhìn đứa bé đen nhẻm, toàn thân đều bị gãy xương bên cạnh.

Dừng lại một lúc, hắn mới nói tiếp:

"Giống như người này".

"Vì vậy, khi ở bên ta, rất ít khi nàng nói về điều đó, sợ cảm xúc của ta không thể chịu đựng nổi, không thể sống trong trạng thái tốt nhất, mãi cho đến khi nàng tạm thời rời đi, ta mới phát hiện ra rất nhiều điều mà nàng làm, hiểu được sự sắp xếp mà nàng để lại."

"Tuy nhiên, nàng một lòng suy nghĩ cho gia đình chúng ta, nhưng lại bỏ quên chính bản thân mình."

"Vì vậy, ta muốn biết, nàng là một... chung cực, điều mà bản thân nàng muốn là cái gì?"

Dù gì hắn cũng là người nhút nhát cho nên Lục Tân có mấy lời không thể nói rõ ra.

Mẹ là một nhân vật phức tạp.

Nàng là một chung cực, lại là một người phụ nữ còn là một người mẹ hết lòng tận tụy vì gia đình này.

Vì vậy, điều mà nàng muốn là cái gì?

Câu hỏi này không thể đi hỏi cha hoặc em gái.

Hắc hoàng hậu nghe được câu hỏi nghiêm túc của Lục Tân, vừa có chút cảm động lại vô cùng khó chịu, thân thể khẽ run lên.

Ngồi đối diện với nàng, thậm chí Lục Tân có thể cảm nhận rõ ràng sự hâm mộ cùng ghen tị sâu sắc dâng lên trên người nàng, đó là loại cảm xúc phức tạp của một người phụ nữ, một người phụ nữ kiêu ngạo hâm mộ một người phụ nữ khác đến tận xương tủy

"Ta thực sự không bằng chị.."

Thật lâu sau, Hắc hoàng hậu mới thấp giọng mở miệng, tựa như không nhận ra nàng đã nói lời này một lần rồi.

"Ta cũng không biết chị muốn gì, vì ta cũng không thể hiểu những hành vi của nàng.

Nhưng mà, ta biết chung cực như nàng đang theo đuổi cái gì... Phá vỡ luân hồi."

“Phá vỡ luân hồi?”

Lục Tân từ tốn trả lời bốn chữ này, cảm thấy chỉ bốn chữ này thôi cũng có ma lực khác thường.

Đây chính là mục đích của mẹ sao?

“Đúng thế”

Hắc Hoàng Hậu khẽ gật đầu, thản nhiên say sưa nói:

“Chị ấy là người phụ nữ kiêu ngạo lại thông minh như vậy, dĩ nhiên sẽ không muốn trở thành cái gọi là Thần Minh ở hiện thực mà những ý thức hạ đẳng kia mới có thể theo đuổi, hoặc là dã tâm lớn đến nỗi muốn ngồi lên vương tọa các thứ”.

“Thật ra điều chị ấy vẫn luôn muốn đó là phá vỡ luân hồi, phá vỡ những trói buộc chung cực chúng ta phải đối mặt này mà thôi.”

Lúc nói đến đây, nét mặt của bà dường như cũng trở nên hơi xúc động.

Không có cảm xúc mãnh liệt như bình thường nữa, giọng nói ôn hòa hơn:

“Lúc trước chúng ta cùng nhau tỉnh lại từ trong Thâm Uyên, cùng nhau đi đến hiện thực, nhưng thật ra ta may mắn hơn chị ấy”

“Ngày từ đầu chị ấy đã bị bắt, thậm chí là bị lợi dụng"

“Mà ta thì có được tự do, trở thành một trong những chung cực giáng lâm vào hiện thực sớm nhất, lại vẫn giữ được tự do."

“Chỉ tiếc...”

Khoé môi bà khẽ run, một hồi lâu mới tiếp tục nói:

“Chúng ta cuối cùng vẫn không giống nhau”

“Ta từ thân phận tự do, vì ngu ngốc mà từng chút từng chút một đã rơi vào trong tay phòng thí nghiệm Cao Sơn, trở thành... Chó săn!”

Lúc nói ra hai chữ này, có thể nghe rõ được sự căm hận của bà trong giọng nói.

Tựa như bà đang là đang chửi mắng trào phúng người khác cũng tựa như trào phúng chính mình.

Mắng xong thậm chí bà còn dừng lại một lúc, giống như muốn để mình cảm nhận hết sự sỉ nhục đến từ bản thân này, sau đó mới nhìn sang Lục Tân nói:

“Mà chị ấy, lại từ chỗ vận mệnh bị trói buộc, từng chút một đi đến tự do như bây giờ...”

Lục tân nghe, không nhịn được phải gật đầu.

Đúng vậy, sao mẹ lại bị nghiên cứu viên đời thứ nhất khống chế, hắn cũng không biết.

Nhưng dường như quả thực bà ấy đã mất tự do từ rất lâu trước kia, bị giam giữ bên cạnh hắn.