Tương tự như vậy, còn có ba đã mất quyền hành.
Cũng bị giam giữ trong một căn phòng cũ nát, sinh sống rất nhiều năm.
Thậm chí hắn không nhịn được tưởng tượng, trong những năm tháng hắn bị ánh mắt của ban sơ bao phủ kia, khi mà bất cứ khi nào cũng đứng trên ranh giới chuẩn bị sụp đổ, lúc nào cũng có thể sẽ có cơn giận dữ từ đầu óc hắn dâng lên, giết chết tất cả mọi người kia.
Mẹ là một người Thầy Xem Mệnh, lại bị người khác khống chế.
Mỗi ngày ngồi trong phòng của bà ấy, đối mặt với những ánh đèn bên ngoài cửa sổ, trong lòng bà lại đang suy nghĩ điều gì?
Có lẽ chắc hẳn bà ấy có không cam lòng và oán giận, nhưng hắn nhớ lại, hình như bà ấy vẫn luôn đang cười.
Chỉ cần xuất hiện trước mặt hắn thì bà sẽ luôn nở nụ cười dịu dàng mà tự tin...
Trong lòng Lục Tân khẽ run lên, nghĩ đến một chuyện.
Nếu như trước đây trong quá trình trưởng thành của hắn không có nụ cười dịu dàng của mẹ mà chỉ có bóng ma sợ hãi và ngột ngạt của ba... Hắn vẫn sẽ trưởng thành dáng vẻ như hiện tại hay không?
“Luân hồi..."
Hắn không nhịn được nói chậm lại, nói một cách từ tốn:
“Luân hồi là cái gì vậy?”
“Luân hồi chính là quy luật...”
Hắc Hoàng Hậu khẽ gật đầu, trả lời câu thắc mắc này của hắn:
“Là thủy triều lên xuống lần lượt bao trùm hiện thực”
“Cũng là số phận của nhiều thế hệ nền văn minh”
Lúc bà nói đến đây, hơi ngừng lại, nhìn về phía Lục Tân:
“Ngươi hiểu rõ ban sơ chứ?”
“Điều này..."
Lục Tấn chợt phát hiện mình rất khó trả lời vấn đề này.
Hắn đã từng nhìn thấy chỗ sâu nhất của Thâm Uyên, thần chi thi thể kia đã chết đi nhưng thực tế nó lại không chịu chết tâm.
Thậm chí hắn đã bắt đầu mượn sức mạnh ban sơ để tiêu hóa ý thức duy nhất.
Thế nhưng đến cùng thì ban sơ là cái gì chứ?
“Ồ, đến cả ban sơ là cái gì ngươi cũng không biết, vậy mà đã bắt đầu cứu vớt thế giới với ngươi...”
Hắc Hoàng Hậu nhìn thấy dáng vẻ Lục Tân, trong nụ cười dường như cũng có thêm ý mỉa mai.
Lục Tân khẽ nhíu mày, nhìn bà một cái, sau đó bàn tay nhẹ nhàng chuyển động.
Một luồng sức mạnh tinh thần vô hình bộc phát ra, đè nặng xuống sàn nhà bên cạnh, nhìn qua trông có vẻ như đã thiếp đi, nhưng thật ra vẫn luôn dùng tốc độ chậm khó có thể nhận ra, từ từ di chuyển về đứa trẻ màu đen đang bò bên ngoài, bọc cơ thể thằng bé lại.
Không chỉ kéo cơ thể thằng bé về, còn nâng lên giữa không trung, sau đó cứ quất liên tiếp vào mặt đất.
Đứa trẻ màu đen lập tức thốt ra một tiếng rên rỉ thảm thiết.
Sắc mặt Hắc Hoàng Hậu cũng ngay lập tức hơi biến sắc, nhìn chằm chằm vào Lục Tân một lúc.
Vẻ mặt Lục Tân ôn hòa, gật đầu với bà đầy lễ phép.
Có lẽ là cảm nhận được sự lễ phép của Lục Tân, Hắc Hoàng Hậu cũng lập tức trở nên lễ độ hơn một chút.
Thậm chí người bà cũng đứng thẳng hơn, vẻ mặt nghiêm túc:
“Ban sơ, chính là Thần”
“Ngươi cũng có thể hiểu là ý nghĩa chung cực của sự sinh ra và phát triển của tất cả sinh mệnh cũng là kết cục cuối cùng”
“Ngươi thật sự cho rằng, sự giáng lâm của ban sơ là tình cờ sao?”
“Đó là lẽ tất nhiên, cũng là số mệnh!”
“Thật ra, ban sơ vẫn luôn ở đây”
“Từ khi ra đời sinh mệnh, từ khi sinh mệnh bắt đầu có năng lực tưởng tượng, ban sơ cũng đã ra đời”
“Bà ấy là hình chiếu của thế giới tinh thần nhân loại, cũng là hóa thân của đại dương tiềm thức của tộc đàn loài người, ngươi có thể coi bà ấy như tổng hòa của tất cả các sinh mệnh đã từng xuất hiện trên thế giới này, cũng có thể coi bà ấy như mộ phần của tất cả các sinh mệnh và nền văn minh sau cùng đã chết đi..."
Nghe được lời Hắc Hoàng Hậu nói, lông mày Lục Tân không nhịn được cau lại.
Mỗi một câu nói của Hắc Hoàng Hậu, chính hắn cũng nghe rõ, nhưng ý tứ mà bà muốn biểu đạt thì trong nhất thời hắn lại khó có thể tiêu hóa.
Bời vì bà nói dường như không phải một cá thể nào đó, dường như không hề giống với ban sơ mà hắn đã từng nhìn thấy.
Chồng chất sinh mệnh là cái quỷ gì? Hình chiếu của thế giới tinh thần? Lại có ý nghĩa gì? Hắn không nhịn được cất giọng hỏi:
“Vì sao lại tồn tại sinh mệnh như vậy? Sự tồn tại của nó, có... Mục đích gì?"
“Mục đích?”
Hắc Hoàng Hậu cười cười, sau đó lắc đầu:
“Không có mục đích gì cả, cũng không có ý nghĩa gì hết.”
“Thứ ta nói với người cũng không phải quái vật ngủ say ở tầng dưới cùng của Thâm Uyên mà người tưởng kia”
“Cũng không phải bị các ngươi coi như vũ khí trong tranh đấu chốn công sở...”
“Ban Sơ mà ta nói chính là ban sơ, là hoàn chỉnh nhất, cũng là ban sơ luôn ảnh hưởng tất cả mọi người ở hiện thực...”
Lúc bà nói đến chỗ này, thậm chí cũng hít thở sâu một hơi, nghiêng mặt nhìn về phía Lục Tân:
“Không nên dùng lối suy nghĩ làm người của ngươi để tìm hiểu nó.”
“Ban sơ cũng chỉ là ban sơ.”
“Nó sẽ giáng lâm, chỉ là vì nó vẫn luôn hoạt động theo quy luật như vậy?
“Giống như mặt trời mặt trăng và ngôi sao, giống như vạn vật trong vũ trụ, sự sinh ra và hủy diệt của bọn chúng, lại có ý nghĩa gì chứ?”
“Vụ nổ và sự quay lại của vũ trụ có ý nghĩa gì?”
“Nó có nghĩa là người sẽ đuổi theo, Thần sẽ không...”
“Chính bản thân sự tồn tại của Thần đã có ý nghĩa rồi!”
Lục Tấn nghe bà nói, không kiềm được ngồi ngay ngắn lại.