"Lúc trước, cũng chính vì đám người trong phòng thí nghiệm Cao Sơn đã giết chết ý thức sắp trở thành thần kia nên mới sinh ra chấn động.
Loại chấn động này đã ảnh hưởng đến Ban Sơ, còn Ban Sơ thì lại thông qua biển tiềm thức tập thể để liên kết với tất cả sinh mệnh tồn tại trên thế giới này..."
"Thế là, biển tiềm thức tập thể của nhân loại đã nhận được một sự chấn động trước nay chưa từng có, đồng thời ảnh hưởng đến đại não của vô số người"
"Vì vậy, trong mắt của vài người, mặt trăng đã biến thành màu đỏ"
"Cũng có người cũng vì thế mà trở thành kẻ điên, đã chạy trên vùng hoang dã này suốt ba mươi năm..."
Ánh mắt Hắc Hoàng Hậu nhìn Lục Tân vừa lạnh lùng vừa giễu cợt:
"Vì vậy, dù ngươi muốn phản kháng thì cũng không có tác dụng gì đâu"
"Ban Sơ nhất định sẽ buông xuống."
"Các ngươi đã trải nghiệm qua lần buông xuống thứ nhất, và dưới sự giúp đỡ của chị, mới thoát khỏi lần buông xuống thứ hai."
"Nhưng lần buông xuống thứ ba này, sẽ biến toàn bộ thế giới này thành một vực quỷ"
"Hơn nữa nó có lẽ sẽ không phải là lần buông xuống cuối cùng, mà còn sẽ có lần thứ tư, thứ năm, thứ sáu... Mãi cho đến khi Ban Sơ thật sự buông xuống!"
"Ngươi lấy đâu ra sức mạnh khiến người cảm thấy việc mình làm là có ý nghĩa?"
Tiếng nói của Hắc Hoàng Hậu vang vọng giữa vách tường cao lớn và mái vòm, khiến cho màng nhĩ của người nghe vang lên ong ong.
Giống như có một loại áp lực nào đó đang liên tục ép xuống cơ thể của Lục Tân.
"Ta quả thật không biết nên làm gì..."
Lục Tân nghe vấn đề của Hắc Hoàng Hậu, qua một lúc sau mới từ từ trả lời:
"Cũng không biết nên làm gì mới có ý nghĩa"
Trên mặt của Hắc Hoàng Hậu lập tức lộ ra vẻ kiêu ngạo, dùng một ánh mắt như đạt được thắng lợi nhìn Lục Tân.
Lục Tân nhìn dáng vẻ của bà ta, đột nhiên cười nói:
"Nhưng Ban Sơ thì biết nó đang làm cái gì sao?"
"?"
Hắc Hoàng Hậu ngơ ngác, dường như không hiểu ý của hắn.
"Cũng như người nói, Ban Sơ buông xuống cũng được, thức tỉnh cũng được, bao phủ tất cả mọi người cũng được, đều là những chuyện không có ý nghĩa"
Lục Tân thấp giọng cười nói:
"Nó chẳng qua là tuân theo một quy luật, hay nói rõ hơn là đang hành động theo bản năng mà thôi"
"Như vậy, nếu như nó có thể dựa theo bản năng để tỉnh dậy, nhìn chăm chú vào người trong hiện thực, đồng thời sắp hiện ra nuốt hết tất cả mọi người."
"Vậy thì thân là một cá thế, sao chúng ta lại không thể tuân theo bản năng để đối kháng?"
"Ngươi..."
Dưới ánh mắt soi mói những gương mặt lại không chút thay đổi nào cua Lục Tân, giọng nói của Hắc Hoàng Hậu từ cuồng bạo cực đoan, biến thành vô cùng uể oải.
Cuối cùng, bà ta dường như cảm thấy vô cùng mỏi mệt, nên chậm rãi lắc đầu:
"Tất cả đều có ý nghĩa gì cơ chứ?"
"Dã tâm cũng được, kiêu ngạo cũng được, ghen ghét cũng được, phấn đấu cũng được..."
"Rồi cũng sẽ bị Ban Sơ khổng lồ bao phủ, biến thành một bọt sóng không ý nghĩa, sẽ không có người nhớ rõ sự tồn tại của ngươi..."
"Dù ngươi có dã tâm muốn thay thế Ban Sơ trở thành thần..."
"Hay vọng tưởng ngăn cản sự buông xuống của Ban Sơ..."
"Thậm chí là trốn tránh sự ô nhiễm của Ban sơ, trở thành người sống sót trong biển tinh thần thế giới..."
"Tất cả đều là chuyện phí công..."
"Lời người nói cũng có lý..."
Lục Tân nhìn dáng vẻ uể oải của bà ta, thở dài một tiếng rồi đứng dậy nói:
"Nhưng tại sao lại cứ muốn nhìn nhận vấn đề từ góc độ cao hơn mình chứ? Ta chẳng qua chỉ là một viên chức nho nhỏ, ta chỉ muốn làm tốt công việc, rồi cuối tháng nhận lương"
"Khi ta được Đặc Thanh Bộ chiêu mộ thành dị biến giả, thì ta chỉ cần nghiêm túc dọn dẹp nguồn ô nhiễm là được."
"Ta chỉ là một con người, cho nên..."
Hắn nhìn Hắc Hoàng Hậu, trên mặt đột nhiên hiện ra một nụ cười xán lạn:
"Ta chỉ cần sống là được rồi."
"Còn về Ban Sơ, nó muốn buông xuống mấy lần thì đó là chuyện của nó..."
"Ta chỉ biết ta vẫn sẽ cố gắng ngăn cản nó, ta cũng biết sẽ có rất nhiều người có suy nghĩ giống như ta."
"Vì đây chính là bản năng sinh tồn của con người.
Người thông minh như vậy, chẳng lẽ ngươi không hiểu hay sao?"
Hắc Hoàng Hậu có hơi ngạc nhiên, không phải vì có cảm giác như chợt tỉnh mộng gì, mà là biểu hiện ngây thơ của Lục Tân lúc này mới là thứ khiến bà ta cảm thấy kinh ngạc.
Vì sao trên đời này lại có một sinh mệnh vô tri và ngu xuẩn đến mức xem nó là đương nhiên như thế? Nhưng Lục Tân hiện tại cũng không còn tâm trạng để giải thích rõ lí do.
Sau khi nói xong lời này, hắn đứng lên, rồi thở dài một hơi thật sâu.
"Mỗi người chỉ cần làm tốt việc của mình thì nhất định sẽ nhận được một kết quả tốt nhất.
Ví như Thanh Cảng lúc này, họ đang làm những chuyện bọn họ phải làm.
Người Thanh Cảng như thế, đoàn kỵ sĩ của Thanh Cảng như thế, ngay cả ta, đội viên của ta, thậm chí là người nhà của ta cũng như thế.
Tất cả mọi người đều đang nỗ lực, đều đang cố gắng làm mọi chuyện đi theo chiều hướng tốt hơn.
Nhưng bây giờ ngươi lại nói với ta, tương lai nhất định sẽ là tuyệt vọng?"
Lục Tân cười, sau đó quay đầu nhìn Hắc Hoàng Hậu lần cuối, lắc đầu:
"Người tuyệt vọng là người mới đúng!"
Vừa nói, hắn vừa đưa tay vào cái túi màu đen của mình rồi móc ra một cây súng.