Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2001: Khi Đó Ta Chưa Có Mặt



Sau đó tháo hộp đạn xuống, nhét một viên đạn đặc biệt vào.

Rồi hắn giơ súng lên, nhắm ngay đứa nhỏ màu đen đang nhân lúc hắn không để ý lén lút bò đến cạnh cửa rồi bóp cò súng.

Viên đạn mang theo ánh xanh lập lòe ngay lập tức từ họng súng lao ra, bắn thẳng vào thân thể của đứa bé.

Ánh sáng xanh lập lòe ngay lập tức biến thành ngọn lửa cháy rực, gần như chiếu sáng cả cái thành phố Cao Sơn đen thùi này.

Sau tiếng súng là tiếng kêu rên thảm thiết, nhưng đứa nhỏ màu đen này dường như còn chưa chết.

Chẳng qua là sau khi ánh sáng của đạn vừa lóe lên thì nó đã trốn xuống đất không nhúc nhích, ngay cả hạt màu đen trên người cũng biến mất không thấy.

Nó đã biến thành một người bình thường.

"Đừng học theo ta"

Lục Tân nhìn nó một cái, dặn dò:

"Ngươi cũng học không được"

Nói xong, hắn xoay người lại, đứng trên tòa kiến trúc cao nhất của thành phố Cao Sơn đưa mắt nhìn thế giới tối om ở đằng xa.

Vì Hắc Hoàng Hậu là một người rất kiêu ngạo, cho nên bà ta đã xây cung điện tinh thần của mình ở nơi cao nhất phía Tây.

Cũng chính vì vậy, khi Lục Tân đứng ở nơi này nhìn về phía trước thì liền cảm giác được toàn bộ thế giới đều rơi vào tầm mắt của mình.

"Ta thích thế giới này"

Lục Tân nói khẽ:

"Cho nên, nó chắc chắn sẽ không bị hủy diệt"

"Sự kiện trắng đỏ sáng lên và lần buông xuống của các ngươi khi trước đã hại chết rất nhiều người, đồng thời khiến nền văn minh bị đứt gãy, trật tự bị sụp đổ."

"Nhưng đó là vì khi đó ta không có mặt ở đó."

"Bây giờ, nếu ta đã có mặt trên thế giới này, vậy thì việc đó sẽ không xảy ra được nữa."

"Nếu có kẻ nào dám nhúng tay vào việc này, thì đều phải nhận lấy sự trừng phạt của ta!"

Hắn không quay đầu lại mà nói, nói xong, hắn hơi nhắm mắt lại, sau đó chợt mở bừng ra.

Hạt màu đen trong mắt đột nhiên trở nên rung động, ngay sau đó, tinh thần lực của hắn lần đầu tiên khuếch tán một cách không bờ bến.

Nó dùng một tốc độ mà mắt thường không thể bắt kịp khuếch tán ra ngoài, mãi đến khi bao phủ toàn bộ thành phố Cao Sơn vào trong lĩnh vực của mình.

Ngay sau đó, sức mạnh tinh thần cuồng bạo như gió lốc khiến cho mặt đất ầm ầm rung động.

Mặt đất nhanh chóng xuất hiện những khe nứt to lớn, hào quang màu đỏ sậm xuất hiện giữa bầu trời.

Ầm... ầm... Toàn bộ thành phố Cao Sơn đều lắc lư theo nó, cung điện của Hắc Hoàng Hậu cũng bắt đầu nghiêng ngả, giống như là đang rơi vào một mảnh bằng tan.

Dòng dung nham chói mắt và những xúc tu lắc lư trồi lên từ mặt đất, bao bọc cả cái cung điện tinh thần vào bên trong, sau đó dưới tiếng nổ ầm ầm của mặt đất, từng chút một kéo theo cả tòa cung điện chìm dần vào thế giới màu đỏ.

Đều là thân thích với nhau, hơn nữa Hắc Hoàng Hậu quả thật cũng không có ý định phản kháng.

Cho nên Lục Tân cũng không tiến hành bước dọn dẹp cuối cùng với bà, hắn chẳng qua là khóa cung điện tinh thần của bà lại rồi nhốt nó vào thâm uyên.

Cụ thể cần phán bao nhiêu năm thì tòa án sẽ xử sau, còn bây giờ thì phải tạm giam trước đã.

Vào lúc Lục Tần dùng một sức mạnh chưa từng xuất hiện trên thế giới này để nhốt cung điện tinh thần của Hắc Hoàng Hậu vào trong thâm uyên thì toàn bộ thế giới phía tây cũng nhận được một sự rung động to lớn.

Hiện tại, đang có vô số kẻ mạnh mẽ đáng sợ nhưng lại rất thích đóng vai kẻ yếu đang đi khắp vùng đất này, tiêu diệt những sự tồn tại quỷ dị và quái vật đến từ địa vực.

Thế giới này ban đầu đã lâm vào một loại tuyệt vọng hỗn loạn, nhưng vào giờ phút này, khi tòa cung điện tinh thần to như vậy, có cấp độ cao như vậy bị kéo vào vực sâu, dường như đã khiến tất cả những kẻ lang thang trong khu vực phía Tây kinh ngạc.

Vào giờ phút này, không biết có bao nhiêu kẻ đang bị ô nhiễm, hoặc là đang ô nhiễm người khác đột nhiên dừng lại tất cả động tác.

Bọn hắn ngơ ngác nhìn về phía của thành phố Cao Sơn, vẻ mặt dần trở nên cứng đờ.

"Hắn vẫn không chịu tin".

Cùng một thời gian, Hắc Hoàng Hậu đã bị giam cùng tòa cung điện của mình vào thâm uyên dường như cũng chẳng có suy nghĩ phản kháng nào.

Dù cho cái mùi nóng chảy của dung nham đang thiêu đốt, trộn với cái mùi rửa sắt theo không khí chui vào cái cửa sổ đang rộng mở thì bà ta cũng không có chút phản ứng.

Chẳng qua vẻ mặt dường như trở nên càng thêm tuyệt vọng và bất lực, như cười như khóc.

Bà ta chậm rãi lắc đầu, nỉ non tự nói:

"Nó dường như là một lời nguyền của con người..."

"Vì sao mỗi lần đối mặt với hai sự chọn lựa khác nhau, thì cuối cùng chúng vẫn chọn cái tệ hại nhất?"

"Đi ăn đi ăn..."

"Ô... Ô... Ô..."

Trong tiếng kêu chứa đầy triết lý nhân sinh, xe lửa u linh từ phương xa mà đến, sau đó dừng lại bên chân núi cạnh thành phố Cao Sơn.

Các đội viên từ khắp phía hoang dã chạy ào về phía xe lửa, có người thì trên cổ áo trắng tinh dính đầy vết máu, có người thì đang ăn thịt viên có dáng vẻ hệt như mình, có người thì đang hát thầm một đoạn nhạc yêu thích, còn vui vẻ nhún nhảy một cái.

Còn có người cũng theo một cái ba lô to như cái phòng đang cố gắng chen vào trong xe, nhưng vì không chui vào được nên tức giận đá cái xe một cước.

"Trong cái ba lô này của ngươi rốt cuộc là nhét bao nhiêu thứ vậy..."

Lục Tân nhìn không nổi, đành đi tới đây giúp em gái chui vào xe.

"A?"

Em gái hoảng sợ vươn cái đầu nhỏ từ dưới ba lô ra, mạnh miệng nói:

"Ba lô gì? Có ba lô nào ở đây?"

Lục Tấn bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó đi lên xe bằng một cánh cửa khác.