Theo lý mà nói, Giáo hội Khoa học và Công nghệ cần phải có rất nhiều người.
Dù sao, mười năm trước, hắn như bị điên mà Vơ vét dân số ở các địa phương trên thế giới, tạo thành số lượng kinh người.
Nhưng khi vừa đến khu vực bức xạ của Giáo hội Khoa học và Công nghệ, Lục Tân lại chỉ thấy sự trống trải.
Trên mặt đất có những vùng đất hoang vu rộng lớn, thậm chí thôn xóm và thành trấn bị bỏ hoang trước đây thường gặp cũng không nhìn thấy nữa, chỉ còn một màu xanh ban sơ bao phủ khắp mặt đất, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy nông trường hoặc những con đường quốc lộ được sửa chữa chỉnh tề, nhưng đối với toàn thế giới mà nói, nó cũng có vẻ thật ít ỏi.
Đến nơi đây rồi, dường như khiến cho người ta không có cảm giác mình đã đến một vùng đất mang tên khoa học công nghệ.
Tiếp tục đi về phía trước, có thể nhìn thấy đường ray uốn lượn vắt ngang giữa không trung.
Chúng như những sợi tơ khổng lồ, đan xen ngang dọc, vòng qua vùng đất hoang vu mênh mông, sau đó kéo dài thành từng bó ra xa, dẫn thẳng tới dưới những đám mây trắng phía trước, một thành phố khổng lồ cách nhau xa như vậy cũng có thể nhìn thấy ánh sáng phản chiếu màu bạc, đó là một thành phố khổng lồ hình đĩa tròn, ở giữa là một vòng tròn khổng lồ, xung quanh lại có mấy chục vòng tròn nhỏ vây quanh trung tâm.
Đó là chủ thành và thành phố Vệ Tinh, những người sau sự kiện Trăng Máu đã quá quen thuộc với cách bố trí thành phố như vậy.
Chỉ là, hiện giờ Lục Tân và những người bạn học này cũng được coi như là đã từng vào nam ra bắc cũng chưa từng thấy qua một chủ thành và nhiều thành phố Vệ Tinh như vậy, điều này khiến cho khái niệm thành phố mà họ hiểu lại mơ hồ được nâng lên một tầm cao mới.
Thành phố Sinh Mệnh.
Thành phố Cao Tường lớn nhất trong tầm ảnh hưởng bức xạ của Giáo hội Khoa học và Công nghệ.
Ở một mức độ nào đó, nó cũng là trung tâm của Giáo hội Khoa học và Công nghệ, cũng là nơi thí nghiệm của Giáo hội Khoa học và Công nghệ.
Một siêu thành phố có chừng hơn một trăm triệu dân số sinh sống.
Trước đây mọi người cũng đã từng nghe qua ít nhiều, chỉ là chưa bao giờ nghĩ rằng, khi tận mắt chứng kiến lại khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc như vậy.
Bẩn bẩn bẩn...
Xe lửa u linh trực tiếp lái thẳng vào đường ray trên không, kéo ống sáo lên rồi chạy thẳng đến thành phố Sinh Mệnh trước mặt, vì nó Vốn là sản phẩm của cấp độ tinh thần, cho nên xe lửa u linh Cố ý tản ra bức xạ tinh thần của chính mình, như vậy mới khiến cho người bình thường có thể nhìn thấy có một xe lửa từ phía xa lái tới, nếu không, sẽ luôn có cảm giác có một sinh vật quỷ dị lặng Lyên không một tiếng động lẻn vào một nơi nào đó.
Đây là điều mà Lục Tân không thích.
Vì đây là một cuộc tụ họp, cho nên mình và các bạn học đều là quang minh chính đại mà đến đây.
Tất nhiên, trước khi tỏa ra bức xạ, cũng là sau khi xe lửa u linh chạy qua khiến cho tầng tầng không khí trào dâng vặn vẹo.
Lực uy hiếp khổng lồ khuyếch tán ra xa, nhìn như khí thế to lớn.
"Sạt..
sạt... sạt..."
Khi xe lửa u linh nhanh chóng di chuyển dọc theo đường ray về phía trước, ở nơi vô cùng xa xôi, đường sắt của thành phố Sinh Mệnh nối liền với cây cầu treo thép cũng nhanh chóng phản ứng lại.
Tiếng còi báo động thô ráp và khàn khàn vang lên, vô số ánh đèn màu đỏ phát ra tín hiệu nguy hiểm tới những vũ trang bảo vệ thành phố.
Pháo đài bằng kim loại khổng lồ, nặng nề, chậm rãi quay tròn, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy họng đại bác khổng lồ đang nhắm vào xe lửa u linh.
"Đừng hoảng sợ, chúng ta không có địch ý, chúng ta đến để tìm thấy của chúng ta."
Trong xe lửa u linh, mọi người không khỏi có chút căng thẳng khi đối mặt với họng đại bác đen ngòm.
Số Mười Bốn đột nhiên ngẩng đầu nói với không khí trước mặt.
Hắn nói chuyện trong toa xe, nhưng có vẻ như đội vũ trang bảo vệ thành phố Sinh Mệnh cách hàng chục km vẫn nghe được, họ không nổ súng ngay lập tức cho đến khi xe lửa u linh càng ngày càng đến gần thành phố Sinh Mệnh, những cái pháo đài vẫn thành thật đứng canh giữ ở ngoài cửa thành, khi khoảng cách hai bên càng gần, ý đạn lên nòng cũng càng lúc càng mạnh hơn, như xăng đổ đầy đất, chỉ cần một chút...
"Cho họ tiến vào!"
Nhưng cũng vào lúc bầu không khí căng thẳng đến tột độ, khi xe lửa u linh đến gần thì có một người đàn ông trung niên đứng tại cây cầu treo thép, ông ta đội nón kê- pi màu đen, tay đeo bằng tay cho thấy ông ta là người phụ trách của cầu treo thép, đột ngột trầm giọng mở miệng, hạ lệnh.
Một nhóm vũ trang bảo vệ thành phố lập tức trố mắt nhìn nhau, sau đó từ từ thu hồi lại trang bị phòng ngự.
Người phụ trách uy nghiêm lạnh nhạt quay lại, ngậm điếu xì gà trong miệng, dửng dưng nhìn phía trên xe lửa.
Sau đó, ông ta đột nhiên cười toét miệng:
"Có ai còn nhớ ta không?"
Những người trên xe lửa lúc này đều đã đứng dậy, nhìn về phía người đang đứng dưới cây cầu treo thép phía trước rồi đưa mắt nhìn nhau.
Lúc này, trong tầm mắt của Lục Tấn có thể nhìn thấy rõ ràng vị sĩ quan với thân hình cao lớn cường tráng, khuôn mặt không hợp với dáng người, như là hai khuôn mặt chồng lên nhau, một khuôn mặt cương nghị lãnh đạm, một khuôn mặt khác lại âm u hài hước.
Số Bảy.