Những người khác không thể nhìn thấy trực tiếp như Lục Tân nhưng chắc hẳn cũng có cách nhận dạng riêng cho mình.
Về cơ bản mọi người đều nhận ra người này.
Tuy nhiên, cho dù có nhận ra, vẫn ít nhiều cảm thấy có chút lúng túng.
Đây là người đã lớn lên cùng bản thân, nhưng số Bảy luôn là một người cá tính và đặc biệt, khi còn nhỏ nàng đã từng mật báo với lão viện trưởng khi mọi người chuẩn bị chạy trốn, hơn nữa khi ở trong cô nhi viện, nàng cũng là người không hề thân thiết với những người khác, không để lại thiện cảm cho mọi người, thậm chí ngược lại, là một người để lại cho người khác một cảm xúc chán ghét.
Nàng là kẻ phản bội của cô nhi viện, cũng chính là người tự nguyện ở lại bên cạnh lão viện trưởng.
Nhưng nàng vẫn là một trong những bạn học của họ.
Mỗi đứa trẻ trong cô nhi viện, nhớ về quá khứ, đều sẽ hiện lên bóng dáng của một người.
Trong cảm xúc phức tạp như vậy, Lục Tân đứng lên.
Hắn nhìn rồi gật đầu một cái với số Bảy đang đứng dưới cây cầu treo thép, miệng ngậm xì gà, vẻ mặt lười biếng.
"Viện trưởng đâu?"
Số Bảy hơi ngẩng đầu, liếc nhìn Lục Tân một cái, đột nhiên khẽ lắc đầu.
Nàng nghênh đón ánh mắt của Lục Tân, như không hề bận tâm đến sự thờ ơ và sự nguy hiểm của hắn.
Ngược lại, trên mặt nàng dần dần nở một nụ cười.
"Nếu muốn giết ta thì cũng chờ sau đã, bây giờ ta tới đón các ngươi."
Nàng đội nhiên mở miệng cười, sau đó trực tiếp đứng dậy, leo lên xe lửa u linh.
Khi đi vào trong toa xe vai của nàng chạm vào vai của Lục Tấn, sau đó ánh mắt giễu cợt liếc nhìn qua mỗi một người trong toa xe, cười lắc đầu:
"Thật không ngờ, lần này lại có thể tụ họp đủ như vậy, vốn dĩ ta định cho các ngươi chuyển sang ngồi lên xe của ta, chiếc xe chuyên để đón các ngươi đi, nhưng thấy các ngươi chuẩn bị nhiều thứ như vậy, vậy thì thôi vậy..."
Ánh mắt của nàng cố ý hay vô tình nhìn lướt qua trong toa xe.
Nơi đó có hành lý của mọi người, ví dụ như một đoạn của toa xe của chị Năm, hành lý của em gái, còn có đồ của người khác vân vân.
Đây đều là quà chuẩn bị cho lão viện trưởng.
Số Bảy thản nhiên nhìn những thứ đó, những cũng không để ý lắm, làm như không có gì xảy ra tìm một chỗ ngồi xuống.
Nàng cười nói:
"Đi thôi, ta đưa các ngươi đến đó."
Mọi người đều hướng ánh mắt về phía Lục Tân, còn Lục Tân thì liếc nhìn số Bảy, sau đó gật đầu.
Nếu như là trước đây, mình nhìn thấy số Bảy, có thể sẽ trực tiếp ra tay.
Nhưng bây giờ trước khi nhìn thấy lão viện trưởng, thì đây không phải là thời cơ tốt để ra tay, cho nên Lục Tân lúc này chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn.
"Thật tiếc quá đi."
Khi xe lửa u linh băng qua cầu treo thép tiến vào đường sắt dẫn đến thành phố Vệ Tinh Số 12 dưới sự chỉ dẫn của số Bảy, số Bảy có chút bất đắc dĩ mỉm cười phá vỡ sự im lặng trong toa xe không có ai nói chuyện này, ánh mắt nhìn mọi người:
"Dù sao cũng là người cùng nhau lớn lên, nhiều năm không gặp nhau như vậy rồi mà vẫn không có ai muốn nói điều gì với ta sao?"
Hầu hết những người ngồi trên xe lửa đều im lặng, không biết làm sao để đối mặt với sự nhiệt tình của số Bảy.
Một lúc sau, chị Năm mới đột nhiên cười một tiếng:
"Nói cái gì chứ?"
"Tiếc quá, nhìn thấy ngươi bây giờ vẫn còn sống?"
Số Bảy cười khanh khách mấy tiếng, quay đầu lại nhìn chị Năm:
"Chị Năm, người vẫn là người thích chọc người chán ghét như vậy! Sau đó, nàng lại quay người lại, ánh mắt liếc nhìn những người khác trong toa xe:
"Ta biết các ngươi đều không thích ta."
"Nhưng không sao, ta cũng rất ghét các ngươi"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên có không ít người hơi mỉm cười, hoặc là gật đầu, hoặc là nhìn về phía số Bảy.
Thái độ thẳng thắn này đều khiến mọi người đều cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
"Số Bảy, nghe nói gần đây người chạy tới vùng đất hoang vu làm cướp?
"Làm đoàn kỵ sĩ cũng không sao, chỉ là người làm nghiệp vụ nhiều năm như vậy rồi, có kiếm được tiền không?"
"Chỗ ta đang có dự án phát triển một loại thuốc mới, ngươi có muốn đầu tư mười mấy hai mươi tỷ không?"
"Hừ, ngay cả mười mấy hai mươi tỷ mà cũng không có, rốt cuộc làm sao ngươi có thể lăn lộn nhiều năm như vậy chứ.."
"Trước kia lão viện trưởng hình như rất hay làm phiền ngươi, hiện tại có tốt hơn chút nào không?"
Số Bảy bình tĩnh ngồi vào chỗ, mặt mỉm cười, phun khói xì gà khắp toa xe:
"Ta thực sự rất vô dụng, thật đó."
"Năm đó khi ta bán đúng cái kế hoạch chạy trốn buồn cười kia của các ngươi, cũng không nhận được bất kỳ phần thưởng nào"
"Chết cùng các ngươi một lần, rồi sống lại"
"Ta không rời xa lão viện trưởng, nhưng cũng không được lợi ích gì, ngược lại càng ngày càng bị hắn quản nghiêm khắc, trước đây ta còn nghĩ giết người thì giết người, bây giờ ngược lại thì tốt rồi, ngay cả giết người cũng không đồng ý nữa.
Các ngươi thử tưởng tượng bây giờ giết một người còn phải viết đơn xin phép sao?”
"Haiz, dốc sức cho hắn nhiều năm như vậy rồi, mà hắn vẫn chẳng đối tốt với ta hơn chút nào, ngược lại càng chăm sóc người mới tốt hơn ta."
"Các ngươi thật tốt, đều rời khỏi lão viện trưởng vào thời điểm thích hợp.."
"Có người thâm nhập vào cấp cao của thành phố Cao Tường, có người lập gia đình đàng hoàng, có người rõ ràng lúc ở cô nhi viện thì trong thành tích chín môn là có tám môn không đạt tiêu chuẩn, kết quả bây giờ lại có thể trở thành nhà nghiên cứu khoa học rất gì và này nọ, ha ha.."