Lúc này, chị Năm là người bật dậy đầu tiên, nàng nhìn thẳng vào lão viện trưởng:
"Điều này là không thể Lão viện trưởng nghêng đón ánh mắt hùng hổ dọa người của nàng, nhưng không có ý né tránh, cũng không nhìn thẳng.
Mà ông ta khẽ lắc đầu:
"Thế giới sau sự xuất hiện của sự kiện Trăng Máu, không có gì là không thể."
Nụ cười trên môi của ông ta dường như ngày càng sâu:
"Sau sự xuất hiện của sự kiện Trăng Máu, ta đã chứng kiến vô số sự điên cuồng và kỳ quái.
Ta đã trải qua tình cảnh khắp nơi trên thế giới đều có người điên, cũng đã trải qua cảnh bị các nhà nghiên cứu vứt bỏ rồi đối mặt với tuyệt vọng, ta đã thấy hết sự việc kỳ lạ vượt ra ngoài lẽ thường, cũng đã nhìn thấy sự đẫm máu cùng tàn nhẫn khiến người ta giận sôi..."
"Vì vậy, ta càng ngày càng hoài niệm đến thế giới văn minh trước sự kiện Trăng Máu"
"Không chỉ vì ta, mà còn vì những người đang giãy giụa trong thế giới tuyệt vọng này, cho những người thảm thương kia..."
“Điều may mắn nhất của con người là được sống trong một thế giới văn minh”.
"Sinh tồn trong một thế giới hỗn loạn là chuyện bi thảm nhất"
"Mà điều khiến người ta tuyệt vọng hơn nữa là thế giới chúng ta đang sống không phải là thứ mà chúng ta có thể lựa chọn."
Ông ta dùng giọng điệu bình tĩnh đến kì lạ để nói, khiến tim của mọi người đều đập thình thịch.
Một lúc lâu sau, ông ta mới hơi dừng lại, cười nói:
"Vì vậy, ta bắt đầu cố gắng tìm kiếm, sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình, muốn thay thế giới tuyệt vọng này tìm ra một lối thoát"
"Ta đã lật xem rất nhiều án lệ ô nhiễm tinh thần liên tiếp xuất hiện sau này và án lệ cúng tế của tổ chức thần bí trước sự kiện Trăng Máu.
Dưới biểu tượng hoang đường và vô cùng quỷ dị, ta đã tìm thấy một sự thật, đó là, dù là tổ chức thần bí nào đó, hay là một số dị biến giá đặc biệt nào đó, họ dường như đều có thể tạo ra sinh mệnh, hoặc là, mang sinh mệnh đã chết trở lại thế giới này..."
"Sinh mệnh như vậy có thể rất ly kỳ, nhưng họ cũng có thể giao tiếp, thậm chí có thể suy nghĩ.."
"Ta nhanh chóng nghĩ ra một chuyện, đó là trước sự kiện Trăng Máu, ta đã cùng viện nghiên cứu phá hủy một tổ chức tà giáo”
"Các ngươi nói xem, sinh mệnh như vậy có chân thật không?"
"Ngươi."
Nghe đến đây, chị Năm cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nàng cảm nhận được điên cuồng và si mê trong lời nói của lão viện trưởng.
Giọng nói của nàng cũng bén nhọn lại theo bản năng:
"Cho nên, người làm những việc này là để hồi sinh cho vợ và hai đứa con đã chết ư?
"Không..."
Lão viện trưởng khẽ lắc đầu, cười nhìn về phía nàng, sửa lại:
"Đứa trẻ này, ta muốn hồi sinh thế giới đã bị Trăng Máu giết chết, một thế giới phồn vinh có trật tự, nơi mọi người đều có thể sống hạnh phúc."
"Ta muốn biến sự xuất hiện trong mấy chục năm này của Trăng Máu trở thành cơn ác mộng trong trí nhớ của mọi người"
Khiến cho sự kiện Trăng Máu xảy ra sau hơn ba mươi năm trở thành một cơn ác mộng... Lão viện trưởng nói ra câu này khiến mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy chấn động, ù tai như sấm.
Họ hiểu được ý nghĩa bề ngoài của câu nói này, nhưng họ lại có cảm giác mờ mịt mạnh mẽ hơn.
Mà cảm giác mờ mịt này không thể xua tan cú sốc xông thẳng vào tâm trí của họ khi nghe được câu nói này, sức mạnh tinh thần toàn thân của họ dường như đột nhiên co rút lại, có cảm giác như điện giật, khiến cho mỗi một dây dây thần kinh của bản thân đều bị co giật.
"Ngươi..."
Vì quá sốc nên Lục Tấn chỉ duy trì sự im lặng, thay vào đó, ngược lại là số Mười Bốn đe dọa nhảy lên, chợt hỏi:
"Ngươi đã làm như thế nào?"
"Rất đơn giản."
Lão viện trưởng dịu dàng nhìn hắn.
Ánh mắt như vậy khiến số Mười Bốn cảm thấy như thể mình đã hỏi sai câu hỏi rồi, cổ hắn cũng rụt lại.
Những giọng nói của lão viện trưởng vẫn truyền vào tai hắn một cách mạch lạc rõ ràng:
"Có thể thông qua hiến tế để đổi lấy sức mạnh của Ban Sơ, ngay cả trước khi xảy ra sự kiện Trăng Máu, những tổ chức thần bí ích kỷ vì tư lợi kia đều có thể phát hiện ra nguyên lý này"
"Nếu đúng như vậy, tại sao chúng ta không thể đổi lấy thêm nhiều sức mạnh hơn theo cách hiệu quả hơn?"
"Các nhà nghiên cứu, những người thầy của ta, họ đều đã nghiên cứu qua về vấn đề này, nhưng cuối cùng cũng phải từ bỏ"
"Vì họ cảm thấy rằng nó sẽ chỉ làm trầm trọng thêm lần hạ xuống lúc ban đầu chứ không giúp ích gì."
"Nhưng có lẽ, lá gan của họ không đủ lớn mà thôi."
Lão viện trưởng nhẹ nhàng giải thích:
"Nếu chúng ta hiến tế đủ đồ để đổi lấy lần hạ xuống của một thời đại, mượn sức mạnh của Ban Sơ, tái tạo lại thế giới trước sự kiện Trăng Máu, tái tạo lại những người còn chưa trải qua sự kiện Trăng Máu, vậy thì, có thể được hiểu rằng sau sự kiện Trăng Máu này thì thế giới tuyệt vọng này về cơ bản là chưa từng tồn tại?
"
"Năng lượng là không đổi, mà thông qua hiến tế như vậy, khi Ban Sơ tiêu hao đủ sức mạnh thì có phải sẽ dẫn đến sự hủy diệt cho thế giới này hay không?”
"Các ngươi xem."
Lão viện trưởng nở nụ cười, nhẹ nhàng xòe hai tay ra:
"Chỉ cần gấp lại một chút mà thôi, vấn đề đã được giải quyết rồi"
"Thử nghĩ xem nếu một thế giới chưa từng có chuyện gì xảy ra, cũng không phải lo lắng về những chuyện sẽ xảy ra, vậy thì thế giới sẽ tốt đẹp biết bao.
Nếu nhắm mắt lại rồi thiếp đi, lúc tỉnh dậy thấy tất cả chỉ là một cơn ác mộng? Vậy thì hạnh phúc nhường nào chứ?"