"Ngươi..."
"Ngươi nghĩ cái này gọi là vấn đề này đã được giải quyết?"
Nụ cười thản nhiên và tự tin của lão viện trưởng khiến cho mỗi một người ở đây đều cảm thấy da đầu tê dại... Lúc này họ đã nghe hiểu được kế hoạch của lão viện trưởng, nghe hiểu được ý niệm của ông ta, họ nhất thời không nghĩ ra được lời nào để phản bác, họ chỉ là cảm nhận được sâu sắc một loại điện cuồng vượt quá sức tưởng tượng, làm cho người ta tuyệt vọng đang ở trước mặt.
Trước đây chị Năm đã từng nói, lão viện trưởng đã chế tạo ra một tế đàn nào đó.
Đó là một tế đàn đủ để lấp đầy một nửa thế giới, nhưng bây giờ mới hiểu là họ đã sai rồi... Không phải nửa thế giới, mà là cả thế giới.
Thứ mà lão viện trưởng muốn hiến tế Vốn chính là toàn bộ thế giới sau sự kiện Trắng Máu hạ xuống.
Đồ điên!
Đồ điên!
Những người khác trong lòng kinh hãi, ngả người ra sau theo bản năng, cách xa cái bàn ăn này.
Lục Tân cũng không nhịn được mà đứng lên nhìn thẳng vào lão viện trưởng, lần đầu tiên trực tiếp mắng người như vậy:
"Ngươi, ngươi thật sự điên rồi."
"Tại sao lại nói ta điên chứ?"
Trước sự hoảng sợ của những người xung quanh và sự tức giận của Lục Tân, vẻ mặt của lão viện trưởng lại vô cùng bình tĩnh, ông ta nhẹ giọng nói:
"Chúng ta vốn đang sống trong giấc mơ của Ban Sơ, mà ta chỉ muốn khiến cho giấc mơ này không còn đau khổ, khiến cho thế giới này tốt đẹp hơn mà thôi."
"Trước đây ta cũng đã nói với các ngươi vô số lần về sự tốt đẹp của thời đại tiền văn minh rồi."
"Một thế giới tốt đẹp như vậy, cho dù phải trả giá tất cả cũng đáng giá"
"Chưa kể, tất cả những gì mà chúng ta cần phải trả giá chỉ là một thế giới khiếm khuyết đầy tuyệt vọng và bẩn thỉu này."
Ông ta vừa nói, trong mắt dường như cũng xuất hiện sự kích động, hai cánh tay khẽ nâng lên, giống như đang mở rộng vòng tay.
"Các con..."
"Đó là một kế hoạch vĩ đại, cũng là một vòng tròn hoàn mỹ.."
"Nhưng ta cần sự giúp đỡ của các ngươi, ta cần các ngươi giúp ta hoàn thành kế hoạch vĩ đại này."
"Ngươi..."
Trên bàn ăn, mọi người đều hoảng hốt nhảy dựng lên.
Họ hoặc là kinh hãi hoặc là sợ hãi nhìn lão viện trưởng, chỉ có SỐ Bảy ngồi bên cạnh lão viện trưởng giống như cam chịu số phận.
Bất kể là Lục Tân, hay là đám người số Ba, chị Năm, số Mười Bốn đều nắm chặt nắm đấm.
Chỉ là có sự hoảng loạn nào đó đã bao trùm lên họ, khiến cho họ nhất thời không biết phải làm sao...
"Sẽ không có ai giúp ngươi."
Lục Tân nhíu mày thật chặt, hạt màu đen trong mắt đã khẽ run lên.
"Ồ?"
Lão viện trưởng khẽ ngẩng đầu, là một người bình thường, ông ta lại có thể nhìn thẳng vào mắt của Lục Tân, sau đó chợt mỉm cười:
"Ta chưa từng nói rằng các ngươi có thể từ chối"
"Soạt!"
Câu nói này của lão viện trưởng dường đột nhiên chạm đến dây thần kinh đang căng thẳng trong lòng mọi người.
Người vốn dĩ còn vì bóng ma và sự khủng hoảng nào đó mà họ không dám động thú với lão viện trưởng, đột nhiên đưa ra quyết định, SỐ Ba gần với lão viện trưởng nhất chợt khẽ nghiến răng, vươn tay bắt lấy lão viện trưởng, lúc này cánh tay của hắn trở nên dài hơn bình thường, giống như một sợi dây thừng siết lấy cổ của lão viện trưởng, sau đó bàn tay đột nhiên mở ra.
Trong lòng bàn tay hắn bất ngờ mọc một cái miệng dữ tợn sắc nhọn, từ trong miệng phun ra một quả táo nhỏ.
Chốt bom đã bị nhổ hết.
Lão viện trưởng chỉ lặng lẽ ngồi vào bàn, như thể ông ta không hề có ý phản kháng.
Ngược lại là số Bảy ở bên cạnh lão viện trưởng đột nhiên nhảy dựng lên, nàng mím chặt khóe môi không nói một lời, vươn tay nắm lấy quả táo nhỏ kia ném ra ngoài cửa sổ, sau đó vung cán dao đang nắm trong tay ra,
“xoẹt”
một tiếng, cắt đứt cánh tay của số Ba.
"Xoẹt... xoẹt... xoẹt..".
Đột nhiên, vang lên tiếng xé gió sắc bén, một bóng người nhàn nhạt vụt nhanh qua, cơ thể của Mười Bốn chia năm xẻ bảy, lao tới bên cạnh.
Trong hai tay của nàng cũng nắm chặt con dao bén nhọn, phân thành trái phải, đầm về phía lão viện trưởng.
Cùng lúc đó, lão bát đột nhiên quay người lại, kéo chiếc rương bạc của mình ra trước mặt, sau đó lách cách mở ra.
Trong nháy mắt, cơ thể hắn dường như đã biến thành bảy tám bóng người chồng lên nhau.
Mỗi một bóng người đều lấy một cái vũ khí, hoặc là dụng cụ tra tấn từ trong chiếc vali xách tay màu bạc ra, chém về phía lão viện trưởng.
"A..."
Nhưng cũng vào lúc này, bất thình lình mọi người nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết bén nhọn từ cấp độ tinh thần.
Một lúc sau, cửa sổ của lão viện trưởng đột nhiên bị người đập bể, trần nhà trên đầu cũng chợt nứt toác ra.
Có hai bóng người, lần lượt giật lại từ cửa sổ và trần nhà, họ lần lượt đứng bên cạnh trái phải lão viện trưởng, các cuộc tấn công của lão bát và bé Mười Chín đã bị ảnh hưởng bởi sức mạnh tinh thần vô hình, cuối cùng không tự chủ được mà rơi vào trên người của hai người kia.
Cho đến khi hai người kia máu thịt lẫn lộn ngã xuống, mọi người mới thấy họ thoạt nhìn giống như hai người bình thường.
Họ chịu ảnh hưởng của một loại sức mạnh tinh thần nào đó, lại lao ra kịp thời.
Quốc Gia Ảo Tưởng.
Không ai là người ngu ngốc, mọi người đều lập tức nghĩ ra nguyên nhân.