Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2043:



Thực tế, nãy giờ ông ta vẫn đang ngồi ở một đầu chiếc bàn dài này, còn Lục Tấn thì ngồi ở đầu đối diện.

Hai bên bàn, những người khác nằm gục trên ghế, họ vẫn đang chịu đựng nỗi khủng hoảng và tuyệt vọng trong thế giới tinh thần.

Lục Tân bây giờ hình như đã không còn tức giận nữa, vẻ mặt hắn vô cùng bình tĩnh, tay nhẹ nhàng nâng chai rượu lên.

Chầm chậm rót cho mình một ly.

Sau khi nghĩ ngợi một hồi, hắn nghiêng bình rượu, chất lỏng bên trong đổ xuống đất thành dòng, ly rượu của lão viện trưởng phía xa thình lình đầy tràn.

Thoạt nhìn hệt như có phép thuật vậy.

“Vậy nên.."

Lục Tân chậm rãi thả bình rượu xuống, cau mày, như đang suy nghĩ chuyện gì:

“Là người cố tình sắp xếp cục diện như vậy cho ta?"

Giọng điệu của hắn như đang thỉnh giáo chuyện gì:

“Vì chuyện quá khứ nên cố ý bày ra cục diện như vậy để tra tấn ta?”

“Chuyện này..”.

Việc quay lại tòa dân cư khiến lão viện trưởng có hơi hoảng hốt, nhưng chỉ lát sau ông ta đã điều chỉnh tốt trạng thái, sau vài giây im lặng, bỗng mỉm cười lắc đầu.

“Cũng không hẳn"

Ông ta vẫn thong dong và tự nhiên như trước, còn cười khẽ một tiếng giải thích:

“Đứa nhỏ, tất cả những gì ta sắp xếp đều dựa theo lý trí cả, mục đích chỉ là để bảo đảm buổi hiến tế sẽ diễn ra bình thường, thế nên ta mới bố trí như vậy.

Ta biết người sẽ không làm như thế, tất nhiên cũng sẽ không đánh gãy kế hoạch của ta.

Hồi trước, sau khi sự kiện đó xảy ra, ngươi như biến thành một thứ hoàn toàn khác.

Hay nói đúng hơn là một... người”

“Nếu nói vậy."

Lục Tân trầm ngâm một lát, sau đó thăm dò nói:

“Cảm ơn?"

Lão viện trưởng yên lặng mỉm cười, sau đó lắc đầu, nói:

“Đây là sự nỗ lực của chính ngươi.”

“Chỉ là ta vẫn chưa hiểu...”

Sau vài giây im lặng, Lục Tân nhẹ giọng nói:

“Tại sao nhất định phải thúc đẩy buổi hiến tế này diễn ra, tại sao lại kiên quyết tới vậy?”

Câu hỏi này nghe có vẻ hơi lặp lại.

Nhưng lão viện trưởng lại nhanh chóng hiểu ra lý do tại sao Lục Tân lại hỏi như thế, ông ta cũng chẳng hề giấu giếm, nhẹ giọng giải thích:

“Vì chỉ có cách đó mới được.

Đây là một thế giới chìm trong tuyệt vọng, người phải thừa nhận một điều rằng, ngươi không có cách nào ngăn cản Ban sợ giáng thế, càng không phải đối thủ của nó.

Quan trọng hơn, toàn bộ thế giới này đều đã chìm vào tối tăm và điên cuồng, vốn đã đứng bên bờ vực sụp đổ và hủy diện, khi thế giới này trở nên cuồng dại và tuyệt vọng, khi nó đã rời xa khỏi tốt đẹp và hy vọng, liệu nó có cần phải tiếp tục tồn tại nữa không?”

Khi nói ra những lời này, tâm trạng của ông ta như bị thứ gì đó kích thích, nâng ly rượu mà Lục Tân rót cho ông ta lên ngay trước mặt hắn.

“Đừng giả vờ không biết.”

Ông ta cầm ly rượu, ánh mắt dời từ miệng ly về tới gương mặt Lục Tân, giọng nói cũng lạnh đi nhiều:

“Kỳ thật người đã nhìn thấy dáng vẻ chân chính của thế giới này.

Hiện tại, đương nhiên người có thể nói rằng thế giới này rất tốt đẹp, cuộc sống không tệ, nhưng cả ta và người đều biết rõ đây chỉ là vì người quá mạnh, mạnh đến mức khiến tất cả mọi người phải cân nhắc tới cảm thụ của ngươi, nên người mới nhìn thấy nó tốt đẹp.

Nhưng bộ mặt thật của thế giới này, chẳng lẽ người chưa từng nhìn thấy sao? Khi người bị nhân viên nghiên cứu thế hệ thứ nhất thả về Thanh Cảng, hoặc trước khi người được Đặc Thanh Bộ Thanh Cảng chiêu mộ, cuộc sống của người thế nào? Chẳng lẽ còn cần ta nói cho ngươi biết sao?”

Lời nói của lão viện trưởng tựa như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào bản chất vấn đề, Lục Tân chỉ biết im lặng không nói.

Khoảng thời gian đó đúng là đoạn hồi ức không mấy tốt đẹp.

Bản thân mỗi ngày đều nghiêm túc công tác, còn chưa học được cách lười biếng và trốn việc.

Nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ đột ngột trốn việc.

Mỗi ngày mình đều làm việc đến khuya, nhận được lượng cũng tiếc không dám mua thứ gì, nhưng Số tiền tích góp được lại chẳng thể để cho đám trẻ ở tiểu học Trăng Đỏ được ăn no mặc ấm, mình rất cố gắng, cô giáo Tiểu Lộc cũng vô cùng nỗ lực, nhưng cuộc sống của cô cũng rất gập ghềnh, hơn nữa còn bị vô số ánh mắt lạnh lùng từ chối ngoài cửa.

Cô khóc lóc kể lể rằng những người đó có thể ăn miếng bít tết giá mấy trăm đồng, còn ta chỉ muốn thêm quả trứng cho mấy đứa nhỏ... Đó quả thật là một cuộc sống tuyệt vọng đến nỗi khiến con người ta không dám nghĩ tới tương lai.

“Ngươi chỉ sống ở Thanh Cảng, còn ta đã tới khắp các ngõ ngách lớn nhỏ trên thế giới này..."

Giọng nói của lão viện trưởng lúc này bỗng trở nên có hơi nặng nề:

“Thế nên những thứ mà ta nhìn thấy nhiều hơn người rất nhiều... Ta nhìn thấy bộ mặt thật của thế giới, thấy được thị trường lao động đầy tham lam, họ xem người như gia súc, dùng xích sắt khóa lại, dắt đi bán, nhìn thấy những buổi triển lãm quái dị và tàn nhẫn, chúng lột da đứa trẻ năm tuổi rồi quần chúng trong một lớp vải đen cho chó, nhìn thấy những nô lệ áo rách quần manh cong lưng trên ruộng dùng tay không đào đất, tay họ đầm đìa máu tươi, lộ ra cả xương cốt trắng bệch chỉ vì đào xới nền đất lạnh cứng.

Cũng thấy được một đám quý tộc thế hệ mới trầm mê, sa đọa trong hương Hắc Thảo, họ cho rằng địa vị cao cao tại thượng của họ là điều hiển nhiên, chưa từng nghĩ đến chuyện phải làm thế nào để xây dựng nền văn minh và trật tự mới.

Họ dồn tất cả tâm trí lên việc nghiên cứu xem phải làm thế nào để có thể biến người khác trở thành nô lệ của họ đời đời kiếp kiếp trong thời buổi tận thế này..."

“Chẳng lẽ chúng ta còn không xem rõ thế giới này? Vậy ngươi nhìn thử đi thế giới này đã sinh ra cái loại tối thượng tốt thế nào..”

Cố chấp, hỗn loạn, sợ hãi, chết lặng, hư vinh, tham lam, im lặng, mê mang, quyền lợi, dục vọng, cướp bóc, ác mộng, cùng với..

Phẫn nộ cùng cái chết!”

Lão viện trưởng lạnh lùng đưa ra kết luận:

“Thể tối thượng chính là đại diện cho một nền văn minh, họ sẽ không nói dối"